Ngày con đi thi...

Ngày con đi thi…

                                                           Tạp bút của Hội An 

Ổng đưa con lên SG thi. Tôi ở nhà bồn  chồn làm gì hỏng nấy thôi thì viết vài dòng cho đỡ căng thẳng cho đỡ sốt ruột.

          Nhớ lại cách đây 6 năm lúc đứa con gái lớn đi thi… Đó là lúc ổng bệnh tiền đình đến mức la lết. Đến nỗi con được xếp thi Tốt nghiệp ở một nơi cách nhà 10 cây số tôi cũng phải nhờ bạn bè chở đi về chứ ổng nằm liệt giường không dậy nổi. Đến lúc nó thi Đại học. Tôi thì bận việc ở cái cửa hàng không người thay không nghỉ được đành nhờ cậu em họ ở ngay SG giúp đỡ. Hai chị em tôi đã xong “hợp đồng” cẩn thận chỉ việc mua vé cho con bé lên cậu sẽ đón ở bến và lo chu tất cho nó. Đùn việc cho cậu em xong tôi bớt lo. Nhưng ổng không yên tâm nên khi sáng ngày con thi môn thứ nhất chắc trời thương ổng cho gượng dậy tý chút. Vậy là mặc tôi cản thế nào ổng cũng ra bến tàu cánh ngầm cho được. Báo hại lên đó “hành” cậu em nhiều hơn vì vừa phải chở con vừa phải thồ bố thêm một lần nữa đên phòng thi. Báo hại ngân khố còm cõi của tôi tốn hơn gấp đôi vì tính ổng vốn sang đâu chịu ở nhà trọ bình dân mà thuê luôn một phòng ở nhà khách T78. Rồi cũng qua bệnh không đến mức hành ổng liệt giường nhà khách mà về được cùng con. Con thi đậu cả hai trường Đại học: Ngoại thương và Nhân văn ổng tranh công nói rằng nhờ có ổng lên với nó.

          Bây giờ lại đến thằng út. Nhờ sự giúp đỡ của ông bạn mà  bố con ổng có được nguyên một căn hộ chung cư ở lầu 4 cách trường thi chỉ 300m. bạn lại còn cấp cho ổng một chiếc xe máy (chắc để ổng đi nhậu cho đỡ hồi hộp). Giờ thì chỉ còn chờ ở cái đầu của thằng bé chứ mọi điều đều thuận lợi.         

Ngày xưa khi chọn hôn nhân tôi đã chọn theo hướng làm sao để con cái không mơ giải Quốc tế Quốc gia thì thôi chứ dứt khoát không phải lo lắng cho những cuộc thi thông thường. Nhưng hoá ra ông trời công bằng lắm(hay là đỏng đảnh lắm chẳng biết). Nếu không con quan lại cứ làm quan à? Vậy là lúc vui ngài thích thú chơi đùa cùng gien trội khi buồn ngài lại muốn cặp kè tỉ tê cùng gien lặn. Ai biết lúc nào ngài vui lúc nào ngài buồn! Nên có người nói nếu con mình mà không đậu chắc giống con hàng xóm là không biết tính khí thất thường của ngài rồi.

          Tôi là một con nghiện sách có thể đọc tất tật những thứ rơi vào tay  mình. Nên ngay cả những sách dạy con tôi cũng nghiền rất kỹ. Và tôi ấn vào  tay ổng những quyển đó. Ổng thờ ơ bỏ qua không thèm giở một trang nào. Nên ổng đâu biết dạy con! Người ta đòi hỏi các bậc làm bố làm mẹ phải gương mẫu phải nghiêm khắc phải có nghệ thuật phải có phương pháp… Ổng chẳng có một chút xíu nào trong chuyện này. Nên hai đứa con tôi không giỏi cũng chẳng ngoan bằng con người ta. Hừ! Ở kiếp sau thề có trời chứng giám  nếu còn dan díu tôi chỉ có thể cho ổng làm nhân tình chứ dứt khoát không đời nào chọn làm bố các con tôi một lần nữa.

          Chỉ có một điều tôi phải cảm ơn ổng.         

 Ngày thường thấy ổng lơ là với những số phận xung quanh. Có lúc kêu gọi sự hưởng ứng một chuyện mất tiền bạc thời gian công sức cho một số phận nào đó bị ổng cự có lần tôi chửi ổng là đồ mất nhân đạo. Nhưng  với con thì khác. Cả hai đứa đều có những lần bị cô giáo gọi phụ huynh lên gặp. Đứa con gái ít hơn còn thằng bé phải đến mấy lần. Tôi không đủ can đảm chường cái mặt ra cho cô giáo chê bai dè bỉu dạy dỗ. Vậy là tôi đùn cho ổng. Tính hiếu thắng trong tôi đổ tất cả lỗi lầm của con về phía ổng. Và ổng nhẫn nại chấp nhận. Tôi cảm ơn ổng đã gánh đỡ những phút nhục nhã đó giùm mình. Và bây giờ ổng lại  đang rước chịu cái căng thẳng canh cửa phòng thi. Tôi yếu tim không biết ở đó tôi có chịu nổi không.         

Vậy  là cả hai đứa con tôi không sáng láng được như mong ước. Một lần nữa tôi  lại khó lòng chấp nhận điều đó. Còn ổng ổng chấp nhận dễ dàng hơn bình thản hơn. Hay  ổng ít ước vọng về chúng hơn tôi? Hay lỗi kỳ vọng quá lớn cho con thường thuộc về những người mẹ? Kỳ vọng vào con cũng phải bởi tôi rất công phu khi nuôi dạy chúng. Những năm tháng khó khăn tôi đã phải lăn lộn và cần kiệm lắm để có một đời sống tàm tạm cho con. Con gái lớn lên 2 tôi đã dạy nó thuộc làu rất nhiều thơ Trần Đăng Khoa kể cả lục bát như Đám ma bác giun hay trúc trắc như bài Mưa chẳng hạn. Tôi cho con đi nhà thiếu nhi để có thể vô tư phát triển mọi năng khiếu như múa đàn Organ thằng bé thì học cờ vua mê bóng đá. Nhưng sau rốt tôi buồn bã nhận ra con mình chẳng có năng khiếu đặc biệt ở bộ môn nghệ thuật nào. Khi con gái được in những truyện thiếu nhi đầu tiên tôi nghĩ rồi nó sẽ làm thơ viết văn như bố nên mua rất nhiều sách cho nó. Nhưng rồi sau đó tịnh không… Tôi nhận ra mình nhầm.         

 Ổng nói trong một lần con làm mẹ giận: Thôi em nếu tệ hơn cũng là con mình mà! Tôi tỉnh ra biết khiếm khuyết không phải chỉ thuộc về con mà là cả mẹ. Vậy đó!         

Nhân chuyện này tôi nhớ tới tấm ảnh nụ cười se lòng của hai mẹ con chị Thuý trên báo đứa con bị chất độc da cam miệng thì cười  mà mắt thì không có chợt thương biết bao bố mẹ những đứa trẻ tật nguyền. Con họ không thể được là người bình thường nói chi chuyện học hành thi cử. Có người còn không có đứa con nào để thậm chí còn có hạnh phúc được buồn được lo cho nó. Ổng cũng lăn lóc chiến trường đến mấy năm chứ đâu ít. Và như vậy so với nhiều người khác cuộc đời đâu có thiếu ưu ái với tôi phải không?         

 Không giống như con chị khi đậu hai trường còn phân vân không biết học trường nào. Thằng bé chọn CNTT để thi. Tôi biết lực học của con thi vào ngành có điểm “top” như vậy sẽ khó yên tâm  nhưng nó kiên quyết: nếu đậu công lập thì học công lập nếu không thì học Dân lập hoặc Cao đẳng. Điều này rõ ràng nó “bản lĩnh” “lập trường” hơn bố mẹ. Cả tôi và ổng đều thích một nơi làm một nẻo. Rốt  cuộc cứ loay hoay cả đời mà chẳng đâu vào đâu. Ông bà mình nói đâu có sai. “Một nghề cho chín hơn chín mười nghề” mà.

          Tôi chẳng mấy tin vào thần thánh nhưng hôm  nay tôi sẽ đi chùa sẽ thắp nhang khắp nơi để nguyện cầu cho thằng bé được tỉnh táo minh mẫn để điểm thi đúng với năng lực mà nó có.

 

lehuy

@Kim Oanh!
Cám ơn Kim Oanh nhé! một trong những mối quan tâm của cha mẹ bây giờ là lo cho con khi lần đầu xa cha mẹ. Lo nhưng là lo hạnh phúc. Cám ơn!

kimoanh

Chúc mừng cháu thi đậu. Bây giờ anh bắt đầu phải lo trăm thứ khi con rời vòng tay bố mẹ lại phải nhớ nó mỗi khi đi làm về nữa. Nhưng đó là sự đau khổ hạnh phúc anh nhỉ

Hoàng Đình Quang

Chúc mừng

Nửa đêm còn nhận tin nhắn của Lê Huy Mậu:
"NHÓC ĐẬU ĐẠI HỌC RỒI".
Mừng cho vợ chồng bạn quá! Còn con gái tôi vẫn chưa biết điểm.
Nói như thế có người không hiểu lại bảo Mậu "khoe" (khổ lắm thời buổi làm cái gì cũng phải giữ ý) mà là vì cùng thuyền cùng hội (không phải Hội An) đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu cùng hoàn cảnh như nhau... mà nóng lòng chia sẻ vậy thôi.
Vậy có thơ rằng:
Lê Huy Mậu với Hạnh Nhung
Nuôi con bao nỗi lo cùng có nhau
Con chị trước thằng em sau
Dĩ nhiên là có một châu liên hoàn...

minh thu

ncđt

cảm phiền bác ghé thăm blog mới:(blog.360.yahoo.com/duca_thu)
vì blog cũ em làm hỏng rồi.mt

tungbach

vờ Ơ vơ ...nặng VUA

Đồng chí Hanh Nhung đừng có thấy Lê chủ tịch của chúng tôi hiền lành rồi muốn cho gì được nấy nhé . Lê chủ tịch đang canh trước cổng Trường cho hậu duệ thi . "Một người hay lo bằng mấy kho kẻ kẻ làm bài"

Ngô Minh

Hội An quý mến

Đọc tạp bút của em anh xúc động lắm.Chuyện con đi thi mà như là bố mẹ đi thi. Xúc động vì có được một người vợ có tấm lòng nhân hậu bao la như thế biết nghĩ như thế thật hạnh phúc. Cái lão Mậu ấy đang sống với "núi vàng" mà không hay ? Em cứ yên tâm trẻ con bây giờ no thông minh lắm. Đừng lấy cái lo nghĩ cũ của mình "chụp" lên đầu nó. Gì thì gì nó cũng sẽ có nghề nghiệp đàng hoàng kiếm ra nhiêu tiền và biết sống vì bố mẹ anh em.
Cái hồi ức của em về Huế thế là bọn báo TTH vứt đi đâu rồi. Anh giục mấy lần mà nó cứ tảng lờ. Nó khiông làm báo bán nên nó chẳng cần bài hay Hội An ạ...

Văn Công Hùng

Chào bà chị

Bà chị tuyệt vời. Lần đầu tiên đọc văn chị. Văn thế mới là văn chứ. Nhưng mà ông Lê Huy Mậu gay rồi phải cạnh tranh ngay từ trong nhà. Trên đời khổ nhất là phải... sống bên một bà vợ thông minh. Mới có ý định làm gì nói gì nghĩ gì... vợ đã biết. Ví như có xe máy để... đi nhậu. Chắc chắn thằng cu nhà chị sẽ đậu phải đậu để về làm chuyên gia IT cho bố (và cả mẹ). May mà nó... không làm thơ? Chúc chị khỏe và an tâm Lão Mậu mà gặp lão Quang/ Giống như Tô Thị gặp chàng nung vôi...

vuthanhhoa

Kính chị Hội An!

Kính chị Hội An!

Chúc bà chị yêu quý
Và ông anh quý yêu
Cứ bình tâm thanh thản
Cu tí thi điểm cao
Anh biết chị bờlốc
Nhớ thương lòng nôn nao
Chắc sẽ xúc động lắm
Yêu yêu càng yêu sao...