CẢM NHẬN VỀ KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

 

           TÌNH CỜ TÔI ĐỌC ĐƯỢC BÀI VIẾT NÀY TRÊN HÀ TĨNH ONLINE. KHÔNG THẤY ĐỀ TÊN TÁC GIẢ. TRONG KHI KHÔNG CÓ BÀI GÌ MỚI ĐỂ POST LÊN GÓP VUI CÙNG BẠN HỮU TÔI MẠN PHÉP TÁC GIẢ BÀI VIẾT NÀY ĐƯA LÊN TRANG WEBLOGS CỦA TÔI. TÔI COI ĐÂY LÀ MỘT SỰ KHÍCH LỆ ĐỘNG VIÊN ĐỐI VỚI NHỮNG NGƯỜI CẦM BÚT. XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN TÁC GIẢ BÀI VIẾT.

        Khúc hát sông quê

[media=100]http://www.slna-fc.com/music/khuchatsongque.wma[/media]

Chẳng biết tự bao giờ người Hà Tĩnh xa quê đã tự lắng đọng lòng mình trong những làn dân ca ví dặm "Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh nhớ núi Hồng Lĩnh nhớ dòng sông La..." dòng sông La in dấu trong câu hát ấy chính là nơi tôi sinh ra lớn lên và đã trải qua bao nhiêu kỉ niệm êm đềm. Quê tôi ở Đức Thọ người ta nhắc đến Đức Thọ thì nhắc đến bến Tam Soa cầu chợ Thượng tôi thì nhớ một câu thơ nho nhỏ thế này:
Đức Thọ gạo trắng nước trong
Ai về Đức Thọ thong dong con người...


Có lẽ đó là cái thong dong của một vùng quê yên ả ít bon chen. Hè vừa rồi đưa một chị người Bắc về thăm quê tự giới thiệu rằng Đức Thọ không có những khu nghỉ ngơi nổi tiếng như các thành phố lớn cái đẹp yên bình lắng đọng trong hồn quê trong những cái gì nho nhỏ trong con đê La Giang trải dài hàng cây số trong những phiên chợ chiều...Phải im lặng tĩnh lòng mà lắng nghe thì mới biết là quê mình đẹp lắm! Chiều chiều nếu bạn được cùng người mình yêu thả bộ trên chiếc cầu nối xã Thị Trấn và Trường Sơn bắc qua sông La cho gió sông luồn khe khẽ qua từng thớ thịt làn da thì tuyệt lắm 005.gif !
Và tôi nhớ con sông quê...


Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn
Từng hạt phù sa có tháng Ba rồi tháng Bảy
Từng vị heo may trên má em hồng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm

Cùng một bến sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn

Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng...



Nhớ hồi xưa được tham gia một buổi giảng thơ của Huy Cận ngỡ là mình sẽ thu được cái gì nhiều lắm nhưng rồi những điều ông nói hầu như mình đã được đọc hoặc được học trước đây chỉ có một câu của ông khiến mình ấn tượng và nhớ đến giờ :"Ai không nhớ quê hương người đó không lớn được!". Rồi hình như mỗi ngày mình nhìn thấy những con người đã lớn lên dù làm gì trong thẳm sâu tâm hồn người ta vẫn có một chỗ dành riêng cho quê hương một khoảng lặng bình yên nhất...

"Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê...
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn..."


Trong những câu những chữ của "chớp bể mưa nguồn" "nửa đời phiêu dạt" ấy dường như đã thấy hết sóng gió của người lữ khách tha phương nửa cuộc đời với bao nhiêu toan tính lo âu bao nhiêu bụi bẩn để rồi chỉ một hành động "úp mặt vào sông quê...".Khi tôi thấy một hình ảnh so sánh "dạt dào như lòng mẹ" bất chợt nhớ đến một câu hát khác :

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào..."

Người ta ví lòng mẹ như nước sông và dòng sông như lòng mẹ hình như hai hình ảnh ấy đã đan nhập vào nhau bao la rộng lớn và là nơi che chở ấm êm biết nhường nào...Và dòng sông- lòng mẹ ấy đủ sức để gột sạch những khổ đau những vướng bận của chớp bể mưa nguồn đưa người ta trở về làm một đứa trẻ với người mẹ quê hương.... Để rồi sau tiếng gọi tha thiết về con sông quê người lữ khách kia đã hỏi sông về những kỉ niệm đẹp đẽ nhất:

"Sông còn nhớ chăng khi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng..."


Tất cả những hình ảnh quá khứ đẹp đẽ về tuổi thơ đều thu lại trong hình ảnh "một xu bánh đa vừng" và chỉ một hình ảnh đồng quà của mẹ mỗi khi chợ về ấy thôi cũng đủ làm ta nhớ làm ta day dứt nhường nào!

Và nơi bến sông quê ấy bao nhiêu hình ảnh bình yên của cuộc sống đã diễn ra đầm ấm và thân thương :

"Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Luá gặt rồi còn để lại rơm thơm
Cùng một bên sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn..."


Đối với người xa quê được trở về chốn cũ hình như mỗi hình ảnh của quê hương đều mang đậm hồn của riêng nó từ con cá cây trồng... và nhất là "lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm". Mình thích cái mùi thơm của rơm trong cánh đồng vừa qua vụ gặt ấy!Rồi còn cả sự hoà nhập tuyệt vời của người và vật trên cùng một bến sông quê "con trâu đầm sông dưới" "bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn" nữa giao hoà bao giờ cũng tuyệt đẹp!

Có lẽ câu này hay nhất trong cả bài hát:

"Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng..."

Dòng sông quê là dòng xanh trong êm đềm nhất và trong trẻo nhất; dòng sông ấy "chảy mãi tới vô cùng..." nâng đỡ con người và lưu giữ những gì tuyệt đẹp nhất về một cuộc đời...

Viet.nc

Cháu chào bác ạ
Cháu là người Thanh Chương. Chúng cháu có tạo một cái diễn đàn cho huyện Thanh Chương tại địa chỉ:

www.tcnao.net

Kính mới bác vô xem và cho ý kiến để chúng cháu hoàn thiện hơn nữa về mặt nội dung cũng như hình thức.

dreamandfuture

Khúc hát sông quê

Chú ơi bài hát này chú phải up làm nhạc nền cho blog mới phải

trangque

Hai anh NTT và LHM ơi

Chiều nay trong cuộc họp đầu xuân của UBND tỉnh Hà Tây với các doanh nghiệp em lại được nghe ca sỹ Phương Thảo giọng hát được nhiều người ưa thích của Sao Mai điểm hẹn hát bài Khúc hát sông quê. Cả hội trừong lặng đi vì khúc hát quá đi sâu vào lòng người. Em nói với đ/c CT tỉnh rằng :" Anh ơi bài hát này là của hai người bạn của em nhạc sỹ NTT và nhà thơ LHM. Em thấy tự hào quá" sau đó gọi điện cho anh Tạo để nghe. Chắc ồn quá anh Tạo không nghe được.
Vậy là khúc hát của hai anh đã được đưa vào những chưông trình trang trọng nhất. Chúc mừng các anh. EM có ghi lại hình ảnh Phương Thảo đang hát nhưng vì trong hội trường nên không đẹp lắm.
Phương Thảo hát thật hay...Chúc mừng hai anh nhé!
undefined

Nguyễn Đức Thiện

Sau một trận đụng đầu cột điện
Mậu bèn trở lại với bơ- lông
Xem ra còn nhát còn run tợn
Mượn chút ngày xưa thử độ nồng

Ta muốn bạn ta lại hung hăng
Ném cú giật mình vào quên lãng
Để hồn thơ lại càng lai láng
Cho mình gặp lại Mậu ngày xưa

NTT

OK Lê Huy Mậu

Nếu không kẹt việc lắm ở Hà Nội tôi sẽ vô SG - VT. Sẽ thông báo sau nhé.
Cái cương vị mới thì quan trọng là tập hợp anh em lại và phải biết trọng cả cái tài lớn đến cái cái không tài.

Lê Huy Mậu

@NTT!
Anh Tạo ạ! Hồ Cầm trước là phóng viên báo BR-VT nay là cb văn phòng UBND tỉnh. Hồ Cầm từng có bài viết về KHÚC HÁT SÔNG QUÊ trên báo BR-VT ngay sau khi bài hát ra đời. Có ông giám đốc rất nổi tiếng vì nhiều sáng kiến được ứng dụng trong cả nước rất thích KHSQ muốn được gặp các tác giả hẹn khi nào anh Tạo vào VT thì báo ông ấy biết. Có nhiều tâm sự lắm nhưng để gặp nhau sẽ kể. Rất cần NTT giúp đỡ trong cương vị mới!

Lê Huy Mậu

@HC!
cám ơn em đã ghé thăm và động viên. Anh luôn nghĩ em là một trong những người có lòng quý mến những giá trị tinh thần và quý trọng người sáng tác. Chừng ấy thôi cũng đũ để các anh có trách nhiệm hơn với những trang viết của mình. Dẫu biết mình hữu hạn và nhỏ bé nhưng cũng gắng gỏi góp được chút gì cho cuộc sống!

LeHuy

@NNH!
Cám ơn NNH và bạn bè weblogs luôn dành cho LHM một sự quan tâm đầy thiện chí. Tôi vui vì thấy dù nhiều vất vả thua thiệt ở đời nhưng luôn gặp được những người ân tình dù chưa có dip gặp nhau. thế cũng là hạnh phúc rồi>

nguyentrongtao

Lê Huy Mậu

Trưa qua tôi về đến Huế. Chiều bia bọt với Ngô Minh Tô Nhuận Vỹ Thanh Tú Trương Đức Thành và hai em ca sĩ xinh quá. 2 em này cứ hỏi Lê Huy Mậu là ai mà họ hát mãi chưa được gặp.
Tối hôm kia tôi từ Vinh xuống Cửa lò ăn cơm với ông Thìn và bạn bè có một cô bé từ Vinh điện hỏi tôi có phải là NTT không và đang ở đâu. Thế là cô bé đi xe máy 20 km xuống Cưa Lò để được gặp tác giả KHSQ bài hát mà cô bé yêu thich. Chỉ tiếc là thiếu Mậu.
Nhậu xong đã khuya lắm chúng tôi lên ô tô về Vinh còn cô bé thì về bằng xe máy. Ông thấy có cảm động không.
Chúng ta còn viết bởi chúng ta còn có những người yêu văn chương nghệ thuật như cô bé ấy.

Hồ Cầm

Thơ của anh đâu rồi?

Anh ạ em thấy anh đã lùi lại phía sau quá lâu để 1 bài hát được ngợi ca. Nhưng em vẫn nghĩ cảm xúc thực cho bài ca ấy cất cánh là từ bản trường ca hay thậm chí chỉ là trích đoạn trong trường ca của anh. Hầu như rất ít người biết về điều đó. Anh nên viết lại để nhiều người cùng được thưởng thức. Đó cũng là 1 cách chia xẻ niềm yêu khúc sông quê phải không anh?