CẢM NHẬN VỀ KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

 

           TÌNH CỜ TÔI ĐỌC ĐƯỢC BÀI VIẾT NÀY TRÊN HÀ TĨNH ONLINE. KHÔNG THẤY ĐỀ TÊN TÁC GIẢ. TRONG KHI KHÔNG CÓ BÀI GÌ MỚI ĐỂ POST LÊN GÓP VUI CÙNG BẠN HỮU TÔI MẠN PHÉP TÁC GIẢ BÀI VIẾT NÀY ĐƯA LÊN TRANG WEBLOGS CỦA TÔI. TÔI COI ĐÂY LÀ MỘT SỰ KHÍCH LỆ ĐỘNG VIÊN ĐỐI VỚI NHỮNG NGƯỜI CẦM BÚT. XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN TÁC GIẢ BÀI VIẾT.

        Khúc hát sông quê

[media=100]http://www.slna-fc.com/music/khuchatsongque.wma[/media]

Chẳng biết tự bao giờ người Hà Tĩnh xa quê đã tự lắng đọng lòng mình trong những làn dân ca ví dặm "Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh nhớ núi Hồng Lĩnh nhớ dòng sông La..." dòng sông La in dấu trong câu hát ấy chính là nơi tôi sinh ra lớn lên và đã trải qua bao nhiêu kỉ niệm êm đềm. Quê tôi ở Đức Thọ người ta nhắc đến Đức Thọ thì nhắc đến bến Tam Soa cầu chợ Thượng tôi thì nhớ một câu thơ nho nhỏ thế này:
Đức Thọ gạo trắng nước trong
Ai về Đức Thọ thong dong con người...


Có lẽ đó là cái thong dong của một vùng quê yên ả ít bon chen. Hè vừa rồi đưa một chị người Bắc về thăm quê tự giới thiệu rằng Đức Thọ không có những khu nghỉ ngơi nổi tiếng như các thành phố lớn cái đẹp yên bình lắng đọng trong hồn quê trong những cái gì nho nhỏ trong con đê La Giang trải dài hàng cây số trong những phiên chợ chiều...Phải im lặng tĩnh lòng mà lắng nghe thì mới biết là quê mình đẹp lắm! Chiều chiều nếu bạn được cùng người mình yêu thả bộ trên chiếc cầu nối xã Thị Trấn và Trường Sơn bắc qua sông La cho gió sông luồn khe khẽ qua từng thớ thịt làn da thì tuyệt lắm 005.gif !
Và tôi nhớ con sông quê...


Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn
Từng hạt phù sa có tháng Ba rồi tháng Bảy
Từng vị heo may trên má em hồng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm

Cùng một bến sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn

Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng...



Nhớ hồi xưa được tham gia một buổi giảng thơ của Huy Cận ngỡ là mình sẽ thu được cái gì nhiều lắm nhưng rồi những điều ông nói hầu như mình đã được đọc hoặc được học trước đây chỉ có một câu của ông khiến mình ấn tượng và nhớ đến giờ :"Ai không nhớ quê hương người đó không lớn được!". Rồi hình như mỗi ngày mình nhìn thấy những con người đã lớn lên dù làm gì trong thẳm sâu tâm hồn người ta vẫn có một chỗ dành riêng cho quê hương một khoảng lặng bình yên nhất...

"Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê...
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn..."


Trong những câu những chữ của "chớp bể mưa nguồn" "nửa đời phiêu dạt" ấy dường như đã thấy hết sóng gió của người lữ khách tha phương nửa cuộc đời với bao nhiêu toan tính lo âu bao nhiêu bụi bẩn để rồi chỉ một hành động "úp mặt vào sông quê...".Khi tôi thấy một hình ảnh so sánh "dạt dào như lòng mẹ" bất chợt nhớ đến một câu hát khác :

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào..."

Người ta ví lòng mẹ như nước sông và dòng sông như lòng mẹ hình như hai hình ảnh ấy đã đan nhập vào nhau bao la rộng lớn và là nơi che chở ấm êm biết nhường nào...Và dòng sông- lòng mẹ ấy đủ sức để gột sạch những khổ đau những vướng bận của chớp bể mưa nguồn đưa người ta trở về làm một đứa trẻ với người mẹ quê hương.... Để rồi sau tiếng gọi tha thiết về con sông quê người lữ khách kia đã hỏi sông về những kỉ niệm đẹp đẽ nhất:

"Sông còn nhớ chăng khi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng..."


Tất cả những hình ảnh quá khứ đẹp đẽ về tuổi thơ đều thu lại trong hình ảnh "một xu bánh đa vừng" và chỉ một hình ảnh đồng quà của mẹ mỗi khi chợ về ấy thôi cũng đủ làm ta nhớ làm ta day dứt nhường nào!

Và nơi bến sông quê ấy bao nhiêu hình ảnh bình yên của cuộc sống đã diễn ra đầm ấm và thân thương :

"Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Luá gặt rồi còn để lại rơm thơm
Cùng một bên sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn..."


Đối với người xa quê được trở về chốn cũ hình như mỗi hình ảnh của quê hương đều mang đậm hồn của riêng nó từ con cá cây trồng... và nhất là "lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm". Mình thích cái mùi thơm của rơm trong cánh đồng vừa qua vụ gặt ấy!Rồi còn cả sự hoà nhập tuyệt vời của người và vật trên cùng một bến sông quê "con trâu đầm sông dưới" "bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn" nữa giao hoà bao giờ cũng tuyệt đẹp!

Có lẽ câu này hay nhất trong cả bài hát:

"Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng..."

Dòng sông quê là dòng xanh trong êm đềm nhất và trong trẻo nhất; dòng sông ấy "chảy mãi tới vô cùng..." nâng đỡ con người và lưu giữ những gì tuyệt đẹp nhất về một cuộc đời...

nguyễn ngọc hạnh

Gửi Lê Huy Mậu

Lâu quá thấy anh xuất hiện là vui rồi. Chúc anh sớm bình phục để giao lưu gặp gỡ anh em. Hôm nhà thơ Nguyễn Sĩ Cứ từ Vũng Tàu về ghé Đà Nẵng thăm tôi anh ấy bảo LHM vẫn chưa đọc trên máy tỏ tường vì đôi mắt còn kém. Ôi mất một ngày đọc còn khốn khổ hơn mất một bát cơm !? Thà đói mà vẫn sáng mắt để xem cái trò đời này có đúng thế không anh ?

le huy mau

@PP!
Có hai câu mỏ đầu bài thơ: ngỡ như người đã hát thay tôi/ ngỡ như tôi đã lẫn vào câu hát...không hiểu sao khi ấy mình lại viết như thế! Cám ơn em nhé. Anh vẫn thường đọc em đấy!

le huy mau

@NM!
Tôi xem truyền hình thấy LTMD đang trả lời phỏng vấn nghe LTMD hát nữa. Những người tài hoa như HPNT LTMD ghép lại một đôi ở nước ta thật hiếm. Vẫn biết là tự hào là vinh quang nhưng sao tôi thấy cứ thương thương sao đó ông ạ! Mình tuy thế hãy còn sướng chán còn có thể đổ vấy lên đầu vợ mọi chuyện nếu không thì nguy. !

le huy mau

@NH!
Bác cứ như người vừa bước sang kỷ nguyên mới. Cứ u u minh minh chưa bình tâm làm được một việc gì cả. Thỉnh thoảng có lên mạng nhưng cũng chỉ đọc qua loa. Quý mọi người lắm nhưng chỉ xin làm một bloger dự bị thôi. Cám ơn chú nhé!

Phương Phương

Em chào anh !

"Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê...
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn..."
________

Với em ! Hình như cái tên LHM nó gắn với 2 câu thơ trên của anh .
Hai câu thơ mà em thích nhất.
Chúc mừng ông anh hiền hậu dễ thương hẹn gặp anh ở VT!

Ngô Minh

Gửi Lê Huy Mậu

Mình làm văn chương cứ ngỡ chỉ mình biết. Mới hay thiên hạ đọc cả và đọc rất chăm chú. Bài viết mà LHM dẫn trên là một ví dụ. Cám ơm Trời Đất con sống là con viết còn yêu là con viết. Viết vì chút xíu tình quê tình người mà bạc tóc để nghĩ ngợi từng con chữ !

NH

Anh LHM

Xin chia sẻ với anh niềm vui này. Một bài thơ một ca khúc được sự đón nhận của người đọc người nghe đã là niềm hạnh phúc của người làm thơ viết nhạc. Niềm vui đó của tác giả được nhân đôi khi tình cảm của người đọc người nghe được viết lên thành lời với giấy trắng mực xanh như thế này.

Chúc anh luôn khỏe!