NÔI ĐAU KHÔNG CỦA RIÊNG AI

Thất bại cay đắng của U-23 VN và "cuộc trốn chạy" đáng buồn của VFF!

Cập nhật lúc 12h16"  ngày 15/12/2007

Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ trả lời phỏng vấn báo chí.
Rốt cục thì những tuyên bố thay đổi và chiến thắng vì màu cờ sắc áo đã tan thành bọt biển. Trận thua “5 sao” đó đã vạch trần diện mạo của U-23 VN sau ngày “thay tướng giữa trận tiền”. Tuy nhiên điều tồi tệ đáng nói nhất lại bắt nguồn từ sự phản ứng kém cỏi của những người liên quan đến thất bại này.Rốt cục thì những tuyên bố thay đổi và chiến thắng vì màu cờ sắc áo đã tan thành bọt biển. Trận thua “5 sao” đó đã vạch trần diện mạo của U-23 VN sau ngày “thay tướng giữa trận tiền”. Tuy nhiên điều tồi tệ đáng nói nhất lại bắt nguồn từ sự phản ứng kém cỏi của những người liên quan đến thất bại này. Họ đã nói rất nhiều trước SEA Games. Nhưng bây giờ họ im lặng và tránh mặt không cả dám đối diện với sự thật.

Khi tiếng còi kết thúc trận thua cay đắng của U-23 VN trước U-23 Singaporechấm dứt không thể yên vị ngồi trên khu VIP khán đài được nữa hai vị quan chức chóp bu của VFF là Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ và Tổng thư ký Trần Quốc Tuấn miễn cưỡng bước xuống bắt tay BHL và cầu thủ trong ánh đèn flash chớp đến rát mặt người. Sau màn bắt tay thắm đượm tình cảm thông đó hai ông dẫn các cầu thủ bước vào phòng riêng của đội đóng chặt cửa.

Quanh phòng người thì lau giầy người thì ngồi đánh bệt luôn xuống sàn còn ở trên ghế chủ tọa ông Chủ tịch nói như một cái máy khuôn mặt đầy vẻ thất vọng lẫn tức giận. Ngồi nghiêm nghị ngay bên tay trái ông Chủ tịch ông Phó chủ tịch chuyên môn môn lần đầu tiên xuất hiện cùng đội nhưng cũng chỉ ngồi đó như một pho tượng. Dường như ông chỉ ngồi đó cũng như những ngày trước ông thoắt ẩn thoắt hiện trong các trận đấu để cho người ta biết ở VFF cái ghế Phó chủ tịch chuyên môn vẫn có người ngồi. Còn sát ngay bên cạnh ông TTK hằm hằm tức giận liên tục đưa chai nước lên miệng như để nuốt trôi cục tức.

Cuộc họp cuối cùng của U-23 VN kết thúc sau gần 20 phút trong cái cảnh các cầu thủ thất thểu đứng ngồi cúi mặt nghe lãnh đạo nói. Không hiểu còn gì để nói nữa mà mấy sếp nói nhiều quá? Không hiểu mấy quan chức cầm đầu BĐVN nghĩ gì và muốn gì mà lại bắt cả đội ngồi nghe "đọc diễn văn" sau khi vừa nhận 5 bàn thua trắng trong trận cầu danh dự với U-23 Singapore?

Họ nói rồi họ đi mang theo cả sự giận dữ. Chỉ còn lại các cầu thủ chán nản nhìn nhau rồi uể oải đứng dậy xách túi đồ lếch thếch ra xe. Tôi đã đứng đó đã thấy nhói đau khi nhìn hình ảnh từng người một bước đi mà không ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Còn cánh phóng viên thì cố túc trực ở bên ngoài chờ đợi những tưởng sẽ có một cuộc “mổ xẻ nóng” ngay tại sân nhưng ông Hỷ đã bước ra xua tay rối rít với báo giới: “Giờ thì thôi còn gì mà nói nữa”. "Các bạn muốn gì cứ hỏi HLV trưởng Mai Đức Chung" ông Hỷ buông một câu cụt lủn rồi rẽ đám đông rảo bước. Ông Tuấn thì rẽ hướng khác mặt hầm hầm giận dữ đi thẳng không rằng không nói câu nào.

Rất may mắn nhiệm vụ trả lời đã được dành cho ông Mai Đức Chung - quyền HLV trưởng. Ông Chung mải miết lý giải tinh thần các cầu thủ rất tốt nhưng sức đuối quá nên để thua nhanh. Ông nói:
“Trận đầu gặp Singapore ta thua trước 3 bàn nhưng gỡ lại được 2 là do sức còn khoẻ. Còn giờ cuối giải sức đuối quá rồi không gỡ nổi”.

Vậy mà trước SEA Games gần 2 tháng những vấn đề của U-23 VN đã bắt đầu lộ ra và những tín hiệu cấp cứu đã được nhiều cầu thủ phát ra thông qua “kênh” báo chí nhưng từ ông Mai Đức Chung đến ông Nguyễn Trọng Hỷ Trần Quốc Tuấn đều gạt đi.

Những người vẽ nên lộ trình của bóng đá Việt Nam đã ngộ nhận về sức mạnh của mình sau Asian Cup và sau vòng loại Olympic Bắc Kinh. Những người thuê chuyên gia đã khoán hết cho chuyên gia kể cả khi nghe cầu thủ mình năn nỉ đừng cho họ ra sân vì quá mệt và quá tải. Có ai tỉ mỉ trong việc vẽ nên lộ trình bóng đá Việt Nam làm con tính cộng đơn giản xem Công Vinh trước khi đến Thái đã đá bao nhiêu trận chưa? Chỉ mới thấy ông Nguyễn Văn Thịnh - thầy của Vinh lo ngại khi đội tập huấn ở TP.HCM và có dịp thăm học trò mình nhưng mấy người nghe ông thầy cảnh báo bằng phép cộng đơn giản?

Ở trận đấu với Singapore các cầu thủ U-23 VN chỉ đủ sức lực cầm được trận đấu trong 30 phút rồi buông xuôi nhìn đối thủ và nhận những 5 bàn thua. Từ khi bóng chưa lăn họ đã biết sẽ thua thua đau đớn là khác. Bởi U-23 VN sau trận thua Myanmar ở bán kết đã mất tất cả. Mất tinh thần mất sức mạnh mất ý chí và chấp nhận buông xuôi cuộc chơi. Những lời động viên vỗ về của lãnh đạo là vô nghĩa. Khoản thưởng gấp 10.000 USD mà một nhà tài trợ đưa ra phút chót cho mỗi bàn thắng nhằm vớt vát tý tinh thần chiến đấu của cả đội cũng chẳng đem đến tác dụng gì. Họ đã kiệt sức vì bao nhiêu sinh lực đã biến đi đâu mất kể từ sau trận thua ở bán kết rồi.

Hôm qua U-23 VN đã kết thúc cơn ác mộng SEA Games 24 bằng một thất bại muối mặt. Công Vinh đã thổ lộ ý muốn được chia tay đội tuyển luôn. Tấn Tài cũng thế mệt mỏi và cạn kiệt lại bị tổn thương trầm trọng sau tất cả những gì đã diễn ra…

Những niềm hy vọng trước giờ lên đường còn tràn ngập hy vọng với rất nhiều lời hứa giờ sợ hãi khi nghĩ đến ngày về. Điều gì đã khiến U-23 VN hừng hực khí thế và niềm tin hôm nào trở nên khốn khổ như vậy? Ai đã khiến họ ra nông nỗi đó? Ai?

Ảnh minh họa

Cuối cùng chỉ những khán giả hâm mộ bóng đá VN vẫn là đau nhất?


Những ai đã đau nỗi đau này?

Trong cái khung cảnh buồn bã dưới tầng hầm sân vận động chợt nhớ hôm qua ông Chủ tịch đã khẳng khái tuyên bố: “Thất bại này là một bài học cho bộ phận điều hành của Liên đoàn!”. Đứng đầu bộ phận điều hành đó là “ông Tổng” Tuấn người ngồi ghế lãnh đội trong giải này. Hôm nay ông Tuấn không cất lời nhưng với cách phản ứng của ông sau trận thua xấu mặt ở Bán kết có thể thấy trách nhiệm thuộc về… ông Riedl!

Alfred Riedl đã phải ra đi. Đó là cái giá phải trả cho thất bại. Nhưng ông thầy người Áo không phải người duy nhất có lỗi. Thất bại của U-23 VN là lỗi của cả một hệ thống trong đó lớn nhất thuộc về những quan chức nói hay mà làm không hay luôn lẩn tránh sự thật và chỉ muốn tìm cách thỏa hiệp với những cái sai.

Sự bảo thủ và những sai lầm của ông Alfred Riedl chuyện quá tải của những đôi chân lẫn cái đầu là có thật nhưng không được xem là vấn đề quá nghiêm trọng. Thay vì tìm cách tác động đến ông thầy đang ngày một mất phương hướng khi sức ép SEA Games lớn dần và có biện pháp can thiệp hợp lý họ đăng đàn trấn an rằng không có gì to tát chỉ là sự phóng đại của báo chí mà thôi.

Những người có trách nhiệm cao nhất của VFF họ không ở gần đội nên không hiểu hay có hiểu nhưng vẫn cố tình nói khác với sự thật để che đậy cái yếu kém và lo lắng của U-23 VN? Nếu là nói dối thì chính họ đã có lỗi.

Trước ngày lên đường ông Phó Chủ tịch chuyên môn còn hùng hồn "Tôi đâu thấy có vấn đề gì đâu! Các em vẫn tốt vẫn khỏe mà!". Còn ông Chủ tịch thì khẳng định "Chưa bao giờ chúng ta chuẩn bị tốt như lần này!" “Bâygiờ không vô địch bây giờ thì bao giờ vô địch?”. Ông Tuấn cũng hô hào rằng việc lấy Vàng trên đất Thái là khó nhưng sẽ được. Bởi theo ông TTK có nhiều cơ cở để tin và cơ sở của niềm tin đó không phải là chuyện cứ hô hào đại rồi kệ đến đâu thì đến. Rồi còn nhiều vị nữa vẫn lạc quan tếu và thậm chí vẫn "tranh luận" với giới truyền thông với những nhà chuyên môn về sức mạnh của đội bóng.

Nhưng niềm tin Vàng mà lãnh đạo liên tục khẳng định chỉ là thứ vẽ bằng trí tưởng tượng khiến nhiều người ngây thơ tin vào “chủ nghĩa lạc quan... tếu”. Tin và cứ kỳ vọng cho giấc mơ bao năm không thể thành hiện thực như một thói quen trước bất kỳ giải đấu nào mà không cần biết đội bóng của chúng ta có cái gì đang ở đâu và điều gì đang chờ ở phía trước.

Sự thật bao giờ cũng là sự thật và mỗi chúng ta cần phải đối diện với nó dù phũ phàng đến mấy. Ấy thế mà khi những vấn đề của đội bóng được xới lên lại bị quy chụp là phá hoại không vì cái chung. Thử hỏi trước nỗi đau của hàng trăm con người đã theo chân U-23 VN sang tận Thái Lan cổ vũ U-23 VN để rồi nhận lấy một “trái đắng” và hàng triệu người hâm mộ ở trong nước không hiểu những người đã tô hồng sự thật có thấy đau không?

Những người đã cố tình gieo rắc cái niềm tin ảo kia có lỗi hay không?

"Tôi thấy đội tuyển đâu có vấn đề gì đâu?" - cứ mỗi lần nghe lại câu nói ấy lại thấy giật mình với sự vô cảm và vô trách nhiệm của những người gần gũi và có quyền sinh quyền sát với bóng đá Việt Nam.

Buồn…

... và thất vọng!!!

Linh Hương (Tổng hợp từ Dân trí TT&CS TT&VH)

Trăng Quê

ANh Mậu ơi mừng là anh trở lại blog với cái hình đại diện mới này đẹp hơn hình cũ nhiều đấy ạ.
Em gưiử tặng thêm mấy tấm nữa cho vui nhà anh nhé!
VT
Lê chủ tịch với các bạn
VT1
Mong anh luôn an vui