KHI TA LÀ HẠT

By Lê Huy Mậu


KHI TA LÀ HẠT

 
Hình  như có một đời sống khác đồng hành cùng ta nhưng ta không để ý.
 Hình như ta chỉ là ta cái vỏ bề ngoài của một ta đích thực vô hình tồn tại trong một dạng vật chất tạm thời ta chưa hiểu biết. 
Ta bề ngoài nhiều lúc nông nổi cả tin và hỡm hĩnh không biết được đến hạt bụi nhỏ nhoi cũng cười vào mũi sự hiểu biết nông cạn và ấu trĩ của ta về nó. 

Những thế kỷ bò như ốc Sên trên con đường nhận thức. Có hay đâu kho tri thức bách khoa ta dò dẫm đi tìm nó có sẵn và mở cửa tự do hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ ngày. Ta ì ạch bò như ốc Sên dò dẫm đi tìm là tại bởi ta cũng mang cái vỏ bề ngoài như ốc Sên mang vỏ của ốc Sên.

 
Ta loáng thoáng nhận ra một điều gì đó .
Phải chăng trong giấc mơ ta lột bỏ được cái hiện hữu bề ngoài chỉ còn ta đích thực vô hình có thể bay với vận tốc ngàn lần vận tốc ánh sáng và có thể len lỏi trong căn nhà điện tử dễ dàng như len lỏi trong một công viên không người soát vé.!
 

Trong giấc mơ ta có thể trò chuyện thân tình với siêu sao cầu thủ bóng đá Zidan hay với một minh tinh màn bạc vừa đoạt giải Ossca mà không gặp chút khó khăn gì trước bức tường ngôn ngữ.

 
Đã có bao giờ bạn tự hỏi về điều này:
Rằng trong giấc mơ không hoàn toàn lặp lại đời sống ta đã sống. Trong giấc mơ ta sống với một đời sống khác diệu kỳ hơn !
 

Và biết đâu đời sống trong giấc mơ mới là đời sống thực.!
Còn đời sống nhôm nhoam lẫn lộn trắng đen tốt xấu đục trong thiện ác mà ta đang sống đây chỉ là cơn ác mộng sẽ qua mau!

 
Rồi ta sẽ trở về với cái ta vô hình đích thực.
Người đẹp nào trong giấc mơ cũng thật dễ gần.
Mọi bản chất của tự nhiên được sáng tỏ.
Mọi khuất tất mưu mô độc ác sẽ được phơi bày… 

Ta đợi em cả khi thành ánh  sáng

Ta và em sẽ kết nhau thành cặp hạt song hành…/.
                                                                                                        5-3-08

More...

THƠ VIẾT GỬI CON NGƯỜI

By Lê Huy Mậu

Tôi có người bạn vong niên học giỏi thơ hay tuổi trẻ nhiều mộng ước 

Bấy giờ tổ quốc đang có hoạ xâm lăng. Anh hăm hở xếp bút nghiên lên đường diệt giặc.
 

Súng trong tay. Ngọn bút trong tay. Anh chiến sĩ một lúc hai mặt trận.

 
Người như anh ngày ấy thật nhiều. Anh lẫn vào đám đông. Anh lẫn vào thờiđại. Ta gặp anh dễ như gặp chính mình. 

Xin lỗi anh! Là tôi giả dụ- nếu ngày ấy anh hy sinh- tôi và chúng ta đã liệt anh vào hàng những tài năng liệt sĩ như Nam Cao Chu Cẩm Phong Ca Lê Hiến…

 Tôi một người hiểu và quý trọng anh nhưng lại luôn phấp phỏng lo cho anh bởi trái tim anh không biết đập cho mình.

 
Đường đã rộng. Phẳng bằng. Lại có đa phương tiên lưu thông sao anh phải lầm lũi tự minh đi trên con đường mình tự chọn?

 
Lòng tốt của anh. Cái tốt đẹp của anh thường gặp phải những cạm bẫy mưu mô đang rình nấp trong những trái tim người. 

Và liên tục anh mắc những sai lầm của lòng tốt. Và sự hèn nhát trong bạn trong tôi khiến ta ngại ngần anh
 

Giờ thì anh đã về ở ẩn trong rượu. Tôi bật thành thơ từ tiếng thở dài anh!

 
Muốn hỏi- lòng tốt tự nó có thể tồn tại hay phải kèm theo một điều kiện gì chăng? Như một vài nguyên chất trong tự nhiên chỉ tồn tại đựoc trong một tạp chất nào đó?

 
Tôi làm thơ tôi gửi con người. Lòng tốt trong bạn trong tôi ai chảng có. Lòng tốt thật nhiều sao phải sợ những mưu mô?

 
Xin cho tôi được gửi một lời cảm thông về những sai lầm của lòng tốt. Tôi cũng xin người rộng lượng cảm thông khi lòng tốt phạm sai lầm…!
                                                  1-3-08

More...

RA GIÊNG

By Lê Huy Mậu

                         
          RA GIÊNG THÁNG RỘNG NGÀY DÀI
                    

                            

         Tháng chạp thời gian ngựa lồng

          Mở mắt đã thấy công việc

          Vội vàng bưng bát cơm trưa

          Ngoái lại thấy trời đã tối

          Lo toan theo vào chiêm bao

          Đêm dài ngủ không đẫy giấc

          Đó đây đì đòm pháo giục

          Năm hết tết đến nơi rồi

 

         Bao nhiêu sướng khổ buồn vui

         Dồn cả lên vai tháng chạp

         Thế rồi sau ba ngày tết

         Ra giêng tháng rộng ngày dài

 

         Tháng giêng cuốn lịch còn đầy

         Đất trời đầu cơn chu chuyển

         Làm ăn đầu nguồn dự kiến

         Đi đâu mà vội mà vàng

 

        Tháng giêng làng mở hội làng

        Mẹ già chít khăn đi hội

        Chiếu rượu trải đầu năm mới

        Khề khà hết cả tháng giêng

                           *

        Quanh năm tháng chạp- là em

        Rước hết buồn vui sướng khổ

        Để cho các con và bố

        Quanh năm được là tháng giêng./.

 

More...

ĐẦU NĂM ĐOC KIỀU

By Lê Huy Mậu





                                
                  THƠ CHẲNG LÀ GÌ CẢ
                      CHỈ NỖI ĐAU KIỀU LÀ CÓ THỰC MÀ THÔI
                      BA TRĂM NĂM VẪN VẰNG VẶC NGUYỄN
                      NGƯỜI THƯ KÝ NỖI ĐAU- NGƯỜI ĐAU NỖI ĐAU NGƯỜI!
                                                   (Vũng Tàu ngày tết qua hoa héo)

More...

RƯỢU HÁT

By Lê Huy Mậu

( Vào đúng đêm giáp tết tại nhà hàng Tre Đỏ theo yêu cầu của mọi người nhà thơ nhạc sĩ NTT hát bài KHSQ. Xúc động quá cô phục vụ bỗng oà khóc như bị ai mắng.  Tôi bỗng nghĩ đây là dòng nước mắt nết na của cô gái tết này phải xa gia đình cha mẹ…tôi viết bài thơ này để tặng cô  và tặng những người có mặt trong giờ phút đáng nhớ ấy)…

 

          Quán  xá vắng hoe đêm giáp tết

          Non chục vùng quê ngồi nâng chén xa nhà

          Và rượu hát…

          Và bỗng nhiên …
          Tóc trên đầu cúi mặt

          Trước một dòng nước mắt nết na…

          Giọt nước mắt phản ánh đèn lấp loá

          Như pháo hoa thành phố lúc giao thừa…

                                              Mồng năm tết Mậu Tý 2008

 

More...

BẬN RỘN

By Lê Huy Mậu



và có việc gì đâu mà bận rộn
không phải chân tay mà
 bận rộn trong lòng

chẳng tham vọng chẳng âu lo chẳng buồn chán
sao một chút thảnh thơi cũng thấy khó khăn?

 
và mắt nhìn và chợt buồn vô cớ
và tai nghe và vô cớ chợt buồn
và chợt hỏi chẳng lẽ là gương mặt
lại dễ lau hơn lau mặt tâm hồn ! 

và tôi thương cả khi người phớn phở
và tôi nợ nỗi đau và tôi nợ nỗi buồn
và tôi nợ câu thơ chưa viết được
và thế là tôi bận rộn luôn luôn…! 
                  
                  
(viết sau ông Táo về trời 3 ngày)    

More...

Ca khúc CỎ THIÊNG

By Lê Huy Mậu

CỎ THIÊNG

Nhạc Trung Kim
Thơ Lê Huy Mậu
Ca sỹ Thanh Phong
Hòa âm Vĩnh Hà
*** 

More...

CHIỀU CUỐI NĂM

By Lê Huy Mậu

   
   Không phải thơ. Đấy chỉ là một chiều mông lung những ký âm không nơi trú ngụ tìm đậu vào trang viết.

   
Những ký âm như hương của loài bướm đêm ngan ngát thả vào rừng xanh mời gọi bạn tình trước mùa giao phối.

   
Những ký âm như thông điệp gửi vào mênh mông vô hạn vô hồi những bào tử tâm hồn ảo vọng hồi sinh trên một thân chủ tâm hồn khác.

   
Những ký âm mà bạn tôi- một nhà thơ sinh giữa vùng đá cuội không yên phận không bằng lòng với hết thảy quá khứ tương lai luôn nhầm rượu là thuốc an thần càng uống càng bất yên bất ổn trằn trọc tát cạn lòng mình lấy một vụm ký âm làm nhiên liệu để tự phóng mình lên khỏi sức hút của tiền quyền danh vọng…

    
Em của anh ơi! Ta đang cọng sinh giữa nhân quần khổ ải chẳng biết trái đất của chúng mình đang ở giai đoạn đầu hay đã giai đoạn cuối của một chu trình? Vẫn biết uống rượu thì hại gan hút thuốc thì hại phổi nhưng anh biết làm sao xua đuổi được cái buổi chiều đặc quánh những ưu tư!

   
Em có biết không? tết như là tiếng trống của trời hối thúc những người đã ngoại năm mươi  giờ trả bài trần thế. Ông trời ơi ta đã làm được gì đâu ngoài một vài việc lẻ mà cả trong giấc mơ vẫn chưa hết nhọc nhằn…

     
Không phải thơ. Đấy chỉ là một chiều mông lung anh hình dung biển như là tấm đệm thiên nga mời gọi không có em anh hình dung hai ngọn núi như bộ ngực thanh tân để anh gối mái đầu ngửa mặt nhìn trời xanh thăm thẳm…                                                                                      Chiêu 30/12/2007  

More...

NÔI ĐAU KHÔNG CỦA RIÊNG AI

By Lê Huy Mậu

Thất bại cay đắng của U-23 VN và "cuộc trốn chạy" đáng buồn của VFF!

Cập nhật lúc 12h16"  ngày 15/12/2007

Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ trả lời phỏng vấn báo chí.
Rốt cục thì những tuyên bố thay đổi và chiến thắng vì màu cờ sắc áo đã tan thành bọt biển. Trận thua “5 sao” đó đã vạch trần diện mạo của U-23 VN sau ngày “thay tướng giữa trận tiền”. Tuy nhiên điều tồi tệ đáng nói nhất lại bắt nguồn từ sự phản ứng kém cỏi của những người liên quan đến thất bại này.Rốt cục thì những tuyên bố thay đổi và chiến thắng vì màu cờ sắc áo đã tan thành bọt biển. Trận thua “5 sao” đó đã vạch trần diện mạo của U-23 VN sau ngày “thay tướng giữa trận tiền”. Tuy nhiên điều tồi tệ đáng nói nhất lại bắt nguồn từ sự phản ứng kém cỏi của những người liên quan đến thất bại này. Họ đã nói rất nhiều trước SEA Games. Nhưng bây giờ họ im lặng và tránh mặt không cả dám đối diện với sự thật.

Khi tiếng còi kết thúc trận thua cay đắng của U-23 VN trước U-23 Singaporechấm dứt không thể yên vị ngồi trên khu VIP khán đài được nữa hai vị quan chức chóp bu của VFF là Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ và Tổng thư ký Trần Quốc Tuấn miễn cưỡng bước xuống bắt tay BHL và cầu thủ trong ánh đèn flash chớp đến rát mặt người. Sau màn bắt tay thắm đượm tình cảm thông đó hai ông dẫn các cầu thủ bước vào phòng riêng của đội đóng chặt cửa.

Quanh phòng người thì lau giầy người thì ngồi đánh bệt luôn xuống sàn còn ở trên ghế chủ tọa ông Chủ tịch nói như một cái máy khuôn mặt đầy vẻ thất vọng lẫn tức giận. Ngồi nghiêm nghị ngay bên tay trái ông Chủ tịch ông Phó chủ tịch chuyên môn môn lần đầu tiên xuất hiện cùng đội nhưng cũng chỉ ngồi đó như một pho tượng. Dường như ông chỉ ngồi đó cũng như những ngày trước ông thoắt ẩn thoắt hiện trong các trận đấu để cho người ta biết ở VFF cái ghế Phó chủ tịch chuyên môn vẫn có người ngồi. Còn sát ngay bên cạnh ông TTK hằm hằm tức giận liên tục đưa chai nước lên miệng như để nuốt trôi cục tức.

Cuộc họp cuối cùng của U-23 VN kết thúc sau gần 20 phút trong cái cảnh các cầu thủ thất thểu đứng ngồi cúi mặt nghe lãnh đạo nói. Không hiểu còn gì để nói nữa mà mấy sếp nói nhiều quá? Không hiểu mấy quan chức cầm đầu BĐVN nghĩ gì và muốn gì mà lại bắt cả đội ngồi nghe "đọc diễn văn" sau khi vừa nhận 5 bàn thua trắng trong trận cầu danh dự với U-23 Singapore?

Họ nói rồi họ đi mang theo cả sự giận dữ. Chỉ còn lại các cầu thủ chán nản nhìn nhau rồi uể oải đứng dậy xách túi đồ lếch thếch ra xe. Tôi đã đứng đó đã thấy nhói đau khi nhìn hình ảnh từng người một bước đi mà không ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Còn cánh phóng viên thì cố túc trực ở bên ngoài chờ đợi những tưởng sẽ có một cuộc “mổ xẻ nóng” ngay tại sân nhưng ông Hỷ đã bước ra xua tay rối rít với báo giới: “Giờ thì thôi còn gì mà nói nữa”. "Các bạn muốn gì cứ hỏi HLV trưởng Mai Đức Chung" ông Hỷ buông một câu cụt lủn rồi rẽ đám đông rảo bước. Ông Tuấn thì rẽ hướng khác mặt hầm hầm giận dữ đi thẳng không rằng không nói câu nào.

Rất may mắn nhiệm vụ trả lời đã được dành cho ông Mai Đức Chung - quyền HLV trưởng. Ông Chung mải miết lý giải tinh thần các cầu thủ rất tốt nhưng sức đuối quá nên để thua nhanh. Ông nói:
“Trận đầu gặp Singapore ta thua trước 3 bàn nhưng gỡ lại được 2 là do sức còn khoẻ. Còn giờ cuối giải sức đuối quá rồi không gỡ nổi”.

Vậy mà trước SEA Games gần 2 tháng những vấn đề của U-23 VN đã bắt đầu lộ ra và những tín hiệu cấp cứu đã được nhiều cầu thủ phát ra thông qua “kênh” báo chí nhưng từ ông Mai Đức Chung đến ông Nguyễn Trọng Hỷ Trần Quốc Tuấn đều gạt đi.

Những người vẽ nên lộ trình của bóng đá Việt Nam đã ngộ nhận về sức mạnh của mình sau Asian Cup và sau vòng loại Olympic Bắc Kinh. Những người thuê chuyên gia đã khoán hết cho chuyên gia kể cả khi nghe cầu thủ mình năn nỉ đừng cho họ ra sân vì quá mệt và quá tải. Có ai tỉ mỉ trong việc vẽ nên lộ trình bóng đá Việt Nam làm con tính cộng đơn giản xem Công Vinh trước khi đến Thái đã đá bao nhiêu trận chưa? Chỉ mới thấy ông Nguyễn Văn Thịnh - thầy của Vinh lo ngại khi đội tập huấn ở TP.HCM và có dịp thăm học trò mình nhưng mấy người nghe ông thầy cảnh báo bằng phép cộng đơn giản?

Ở trận đấu với Singapore các cầu thủ U-23 VN chỉ đủ sức lực cầm được trận đấu trong 30 phút rồi buông xuôi nhìn đối thủ và nhận những 5 bàn thua. Từ khi bóng chưa lăn họ đã biết sẽ thua thua đau đớn là khác. Bởi U-23 VN sau trận thua Myanmar ở bán kết đã mất tất cả. Mất tinh thần mất sức mạnh mất ý chí và chấp nhận buông xuôi cuộc chơi. Những lời động viên vỗ về của lãnh đạo là vô nghĩa. Khoản thưởng gấp 10.000 USD mà một nhà tài trợ đưa ra phút chót cho mỗi bàn thắng nhằm vớt vát tý tinh thần chiến đấu của cả đội cũng chẳng đem đến tác dụng gì. Họ đã kiệt sức vì bao nhiêu sinh lực đã biến đi đâu mất kể từ sau trận thua ở bán kết rồi.

Hôm qua U-23 VN đã kết thúc cơn ác mộng SEA Games 24 bằng một thất bại muối mặt. Công Vinh đã thổ lộ ý muốn được chia tay đội tuyển luôn. Tấn Tài cũng thế mệt mỏi và cạn kiệt lại bị tổn thương trầm trọng sau tất cả những gì đã diễn ra…

Những niềm hy vọng trước giờ lên đường còn tràn ngập hy vọng với rất nhiều lời hứa giờ sợ hãi khi nghĩ đến ngày về. Điều gì đã khiến U-23 VN hừng hực khí thế và niềm tin hôm nào trở nên khốn khổ như vậy? Ai đã khiến họ ra nông nỗi đó? Ai?

Ảnh minh họa

Cuối cùng chỉ những khán giả hâm mộ bóng đá VN vẫn là đau nhất?


Những ai đã đau nỗi đau này?

Trong cái khung cảnh buồn bã dưới tầng hầm sân vận động chợt nhớ hôm qua ông Chủ tịch đã khẳng khái tuyên bố: “Thất bại này là một bài học cho bộ phận điều hành của Liên đoàn!”. Đứng đầu bộ phận điều hành đó là “ông Tổng” Tuấn người ngồi ghế lãnh đội trong giải này. Hôm nay ông Tuấn không cất lời nhưng với cách phản ứng của ông sau trận thua xấu mặt ở Bán kết có thể thấy trách nhiệm thuộc về… ông Riedl!

Alfred Riedl đã phải ra đi. Đó là cái giá phải trả cho thất bại. Nhưng ông thầy người Áo không phải người duy nhất có lỗi. Thất bại của U-23 VN là lỗi của cả một hệ thống trong đó lớn nhất thuộc về những quan chức nói hay mà làm không hay luôn lẩn tránh sự thật và chỉ muốn tìm cách thỏa hiệp với những cái sai.

Sự bảo thủ và những sai lầm của ông Alfred Riedl chuyện quá tải của những đôi chân lẫn cái đầu là có thật nhưng không được xem là vấn đề quá nghiêm trọng. Thay vì tìm cách tác động đến ông thầy đang ngày một mất phương hướng khi sức ép SEA Games lớn dần và có biện pháp can thiệp hợp lý họ đăng đàn trấn an rằng không có gì to tát chỉ là sự phóng đại của báo chí mà thôi.

Những người có trách nhiệm cao nhất của VFF họ không ở gần đội nên không hiểu hay có hiểu nhưng vẫn cố tình nói khác với sự thật để che đậy cái yếu kém và lo lắng của U-23 VN? Nếu là nói dối thì chính họ đã có lỗi.

Trước ngày lên đường ông Phó Chủ tịch chuyên môn còn hùng hồn "Tôi đâu thấy có vấn đề gì đâu! Các em vẫn tốt vẫn khỏe mà!". Còn ông Chủ tịch thì khẳng định "Chưa bao giờ chúng ta chuẩn bị tốt như lần này!" “Bâygiờ không vô địch bây giờ thì bao giờ vô địch?”. Ông Tuấn cũng hô hào rằng việc lấy Vàng trên đất Thái là khó nhưng sẽ được. Bởi theo ông TTK có nhiều cơ cở để tin và cơ sở của niềm tin đó không phải là chuyện cứ hô hào đại rồi kệ đến đâu thì đến. Rồi còn nhiều vị nữa vẫn lạc quan tếu và thậm chí vẫn "tranh luận" với giới truyền thông với những nhà chuyên môn về sức mạnh của đội bóng.

Nhưng niềm tin Vàng mà lãnh đạo liên tục khẳng định chỉ là thứ vẽ bằng trí tưởng tượng khiến nhiều người ngây thơ tin vào “chủ nghĩa lạc quan... tếu”. Tin và cứ kỳ vọng cho giấc mơ bao năm không thể thành hiện thực như một thói quen trước bất kỳ giải đấu nào mà không cần biết đội bóng của chúng ta có cái gì đang ở đâu và điều gì đang chờ ở phía trước.

Sự thật bao giờ cũng là sự thật và mỗi chúng ta cần phải đối diện với nó dù phũ phàng đến mấy. Ấy thế mà khi những vấn đề của đội bóng được xới lên lại bị quy chụp là phá hoại không vì cái chung. Thử hỏi trước nỗi đau của hàng trăm con người đã theo chân U-23 VN sang tận Thái Lan cổ vũ U-23 VN để rồi nhận lấy một “trái đắng” và hàng triệu người hâm mộ ở trong nước không hiểu những người đã tô hồng sự thật có thấy đau không?

Những người đã cố tình gieo rắc cái niềm tin ảo kia có lỗi hay không?

"Tôi thấy đội tuyển đâu có vấn đề gì đâu?" - cứ mỗi lần nghe lại câu nói ấy lại thấy giật mình với sự vô cảm và vô trách nhiệm của những người gần gũi và có quyền sinh quyền sát với bóng đá Việt Nam.

Buồn…

... và thất vọng!!!

Linh Hương (Tổng hợp từ Dân trí TT&CS TT&VH)

More...

SÔNG GIĂNG

By Lê Huy Mậu

       

                        ( tặng đồng hương sông Giăng )
những dãy núi giăng màn
trùng điệp miền tây cổ tích
sông Giăng uốn dòng giữa đôi bờ tịch mịch
những bờ tre chiều sương khói khơi vơi…

sông như nhánh phong lan tầm gửi ven trời
như tĩnh mạch dẫn máu rừng về tim biển
như chớp bể xoè suối khe dày tơ nhện
như nhành cây khiu khẳng một nhành sông...

Tiên Hội Cao Điền
Phong Thịnh Hạnh Lâm…
làng bám sông
sông như cành trĩu trái
một đời sông
mấy đời làng biến cải
sông chậm buồn trôi
như nghèo đói chậm buồn qua

tôi  mang sông trĩu trịt xa nhà
trĩu trịt Chợ Giăng
trĩu trịt bến đò hoa phượng
với
 mấy bệ lò rèn phì phọt thở ven sông!

trĩu trịt lòng người
xa xứ
mỗi mùa xuân
chúng tôi họp đồng hương sông
đồng hương bến đò
đồng hương con cá Mát
quê hương ơi!
-quá nửa đời phiêu dạt…
xin hóa thân thành câu hát
 tặng sông quê!
                    27/11/07

More...