CẢM NHẬN VỀ KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

By Lê Huy Mậu

 

           TÌNH CỜ TÔI ĐỌC ĐƯỢC BÀI VIẾT NÀY TRÊN HÀ TĨNH ONLINE. KHÔNG THẤY ĐỀ TÊN TÁC GIẢ. TRONG KHI KHÔNG CÓ BÀI GÌ MỚI ĐỂ POST LÊN GÓP VUI CÙNG BẠN HỮU TÔI MẠN PHÉP TÁC GIẢ BÀI VIẾT NÀY ĐƯA LÊN TRANG WEBLOGS CỦA TÔI. TÔI COI ĐÂY LÀ MỘT SỰ KHÍCH LỆ ĐỘNG VIÊN ĐỐI VỚI NHỮNG NGƯỜI CẦM BÚT. XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN TÁC GIẢ BÀI VIẾT.

        Khúc hát sông quê

[media=100]http://www.slna-fc.com/music/khuchatsongque.wma[/media]

Chẳng biết tự bao giờ người Hà Tĩnh xa quê đã tự lắng đọng lòng mình trong những làn dân ca ví dặm "Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh nhớ núi Hồng Lĩnh nhớ dòng sông La..." dòng sông La in dấu trong câu hát ấy chính là nơi tôi sinh ra lớn lên và đã trải qua bao nhiêu kỉ niệm êm đềm. Quê tôi ở Đức Thọ người ta nhắc đến Đức Thọ thì nhắc đến bến Tam Soa cầu chợ Thượng tôi thì nhớ một câu thơ nho nhỏ thế này:
Đức Thọ gạo trắng nước trong
Ai về Đức Thọ thong dong con người...


Có lẽ đó là cái thong dong của một vùng quê yên ả ít bon chen. Hè vừa rồi đưa một chị người Bắc về thăm quê tự giới thiệu rằng Đức Thọ không có những khu nghỉ ngơi nổi tiếng như các thành phố lớn cái đẹp yên bình lắng đọng trong hồn quê trong những cái gì nho nhỏ trong con đê La Giang trải dài hàng cây số trong những phiên chợ chiều...Phải im lặng tĩnh lòng mà lắng nghe thì mới biết là quê mình đẹp lắm! Chiều chiều nếu bạn được cùng người mình yêu thả bộ trên chiếc cầu nối xã Thị Trấn và Trường Sơn bắc qua sông La cho gió sông luồn khe khẽ qua từng thớ thịt làn da thì tuyệt lắm 005.gif !
Và tôi nhớ con sông quê...


Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn
Từng hạt phù sa có tháng Ba rồi tháng Bảy
Từng vị heo may trên má em hồng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm

Cùng một bến sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn

Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng...



Nhớ hồi xưa được tham gia một buổi giảng thơ của Huy Cận ngỡ là mình sẽ thu được cái gì nhiều lắm nhưng rồi những điều ông nói hầu như mình đã được đọc hoặc được học trước đây chỉ có một câu của ông khiến mình ấn tượng và nhớ đến giờ :"Ai không nhớ quê hương người đó không lớn được!". Rồi hình như mỗi ngày mình nhìn thấy những con người đã lớn lên dù làm gì trong thẳm sâu tâm hồn người ta vẫn có một chỗ dành riêng cho quê hương một khoảng lặng bình yên nhất...

"Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê...
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn..."


Trong những câu những chữ của "chớp bể mưa nguồn" "nửa đời phiêu dạt" ấy dường như đã thấy hết sóng gió của người lữ khách tha phương nửa cuộc đời với bao nhiêu toan tính lo âu bao nhiêu bụi bẩn để rồi chỉ một hành động "úp mặt vào sông quê...".Khi tôi thấy một hình ảnh so sánh "dạt dào như lòng mẹ" bất chợt nhớ đến một câu hát khác :

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào..."

Người ta ví lòng mẹ như nước sông và dòng sông như lòng mẹ hình như hai hình ảnh ấy đã đan nhập vào nhau bao la rộng lớn và là nơi che chở ấm êm biết nhường nào...Và dòng sông- lòng mẹ ấy đủ sức để gột sạch những khổ đau những vướng bận của chớp bể mưa nguồn đưa người ta trở về làm một đứa trẻ với người mẹ quê hương.... Để rồi sau tiếng gọi tha thiết về con sông quê người lữ khách kia đã hỏi sông về những kỉ niệm đẹp đẽ nhất:

"Sông còn nhớ chăng khi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng..."


Tất cả những hình ảnh quá khứ đẹp đẽ về tuổi thơ đều thu lại trong hình ảnh "một xu bánh đa vừng" và chỉ một hình ảnh đồng quà của mẹ mỗi khi chợ về ấy thôi cũng đủ làm ta nhớ làm ta day dứt nhường nào!

Và nơi bến sông quê ấy bao nhiêu hình ảnh bình yên của cuộc sống đã diễn ra đầm ấm và thân thương :

"Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Luá gặt rồi còn để lại rơm thơm
Cùng một bên sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn..."


Đối với người xa quê được trở về chốn cũ hình như mỗi hình ảnh của quê hương đều mang đậm hồn của riêng nó từ con cá cây trồng... và nhất là "lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm". Mình thích cái mùi thơm của rơm trong cánh đồng vừa qua vụ gặt ấy!Rồi còn cả sự hoà nhập tuyệt vời của người và vật trên cùng một bến sông quê "con trâu đầm sông dưới" "bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn" nữa giao hoà bao giờ cũng tuyệt đẹp!

Có lẽ câu này hay nhất trong cả bài hát:

"Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng..."

Dòng sông quê là dòng xanh trong êm đềm nhất và trong trẻo nhất; dòng sông ấy "chảy mãi tới vô cùng..." nâng đỡ con người và lưu giữ những gì tuyệt đẹp nhất về một cuộc đời...

More...

THƯ NGỎ GỬI BẠN BÈ WEBLOGS!

By Lê Huy Mậu

 

              Hôm nay ngày 17/9/2oo7 ngày đầu tiên sau một tháng bị tai nạn tôi đi làm trở lại. Tuy sức khoẻ chưa thật bình thường nhưng đã có thể bắt tay vào công việc được rồi. Tôi viết mấy dòng này để bày tỏ lòng biết  ơn sâu sắc tới những người đã hết lòng giúp đỡ tôi trong cơn hoạn nạn có người cho đến hôm nay tôi cũng chưa biết mặt nhưng chính họ đã chở tôi vào bệnh viện chính họ đã báo cho gia đình bạn bè tôi kịp thời. Tôi cũng tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới các y bác sĩ và những người phục vụ bệnh viện Vũng Tàu bệnh viện Bà Rịa đã tận tình săn sóc chữa trị cho tôi trong thời gian nằm viện. Tôi hết sức cảm động trước sự quan tâm thăm hỏi giúp đỡ của cơ quan đoàn thể mà tôi đang công tác sinh hoạt cũng như của bạn bè đồng hương đồng nghiệp và bạn bè văn nghệ gần xa. Qua nhà thơ Tùng Bách và nhà thơ Nguyễn Đức Đát tôi nhận được nhiều lời thăm hỏi động viên ân tình của bạn bè trên weblogs… tình cảm quý báu đó là nguồn động viên an ủi là động lực giúp tôi vượt qua khó khăn để tiếp tục cuộc sống nhiều ân nghĩa mà mình đã trót vay trót mang nợ sống.

 

     Trong những ngày nghỉ bệnh tôi đã có dịp suy nghĩ đến  nhiều vấn đề mà bình thường mình ít quan tâm tôi cũng đã lắng nghe từ chính trong im lặng một sự náo nhiệt không có mình. Tôi nghĩ rằng nằm bên lề cuộc sống ồn ã ấy vẫn còn phúc hơn nhiều là mình không ý thức về sự hiện diện của nó. Tôi ý thức sâu sắc về sự bất lực và bé nhỏ của mình hay của từng cá nhân nói chung trước sự vĩ đại của cuộc sống. Tôi chia sẻ một cách sâu sắc với mọi sự rủi ro của cuộc đời này.

 

      Nhiều những điều chưa được hài lòng như mong muốn nhưng tôi muốn bám víu vào những gì tốt đẹp có sẵn trong mỗi tâm hồn người với tinh thần đó tôi lại tiếp tục tham gia vào cuộc chơi tinh thần trên weblogs cùng các bạn. Chúc hạnh phúc cho tất cả mọi người./.

      

More...

ĐI NÚI

By Lê Huy Mậu

  

Ngày sập cửa
Vạt nắng nằm thoi thóp sườn non
cửa bể- chiều hôm
sóng mỏi...

em đi
chiều
ngực vẫy
trái em
trái núi
phập phồng...

bông sứ rụng
tiếng chuông chùa thỉnh
chân trời
ráng pha...

bảy nhịp
dốc thiền hành
lòng rỗng
tôi nối ngày vào đêm...

               2/8/07



 


 

More...

HAI CÂU CHUYỆN VỀ CHÓ

By Lê Huy Mậu

( TRONG MẤY NGÀY ĐƯA CON ĐI ỨNG THI TẠI TP HCM NHÀ VĂN HOÀNG ĐÌNH QUANG CÓ TẶNG TÔI CUỐN TIỂU THUYẾT PHẢN  TRĂC CỦA ANH ĐỂ ĐỌC GIẾT THỜI GIAN. CUỐN TIỂU THUYẾT KHÁ HAY. HẤP DẪN. TÔI NHỚ MÃI HAI CÂU CHUYỆN NHỎ VỀ CHÓ. XIN TẠM PHỎNG THÀNH THƠ NHƯ SAU. MONG NHÀ VĂN HDQ THÔNG CẢM NÊU NHƯ NÓ KHÔNG ĐÚNG LẮM VỚI NGUYÊN TÁC!) 

CHUYỆN VỀ CHÓ THỨ NHẤT

Có chàng bán bánh quẩy

Tội nghiệp con chó hoang

Thường cho nó mẩu bánh

Lâu dần thành  quen thân 

 

Chó theo anh về nhà
Nhận anh làm ông chủ
Anh đi nó nằm chờ
Anh về nó mừng rỡ

 Bỗng đâu bà chủ cũ
Tìm tới chuộc nó về
-Chó theo ai tuỳ nó
Chẳng cần chuộc chiếc chi! 

Bà là chủ tiệm cơm
Chó theo về sẽ sướng
Anh bán quẩy tuy nghèo
Nhưng chó quen quyến luyến. 


Chủ mới và chủ cũ
Biết chó sẽ  theo ai?
Nhà văn dừng ở đó
Kể tiếp chuyện thứ hai: 

CHUYỆN VỀ CHÓ THỨ HAI

Chuyện chính người kể chuyện
Đi mua chó Bẹc-giê
Ưng rồi nhưng ngần ngại
Biết nó chịu theo về?

Người chủ chó bảo chó-
Đây chủ mới của mày!
Lại dặn rằng từ nay
Phải nghe lời chủ mới!

Chó ngoan ngoãn đứng dậy
Theo chủ mới đi ngay!
Đúng là cái giống chó
Đổi chủ dễ dàng thay!

*

Hai câu chuyện về chó
Hẳn có ngụ ý gì?
Tác giả không kết luận
Để tùy người nghĩ suy...

(Xin xem nguyên tác trong Phản trắc-tt HDQ-NXB Văn học-2006)

More...

TÔI THẠCH SÙNG VÀ CHIM HẢI ÂU

By Lê Huy Mậu

 Dưới bóng đèn nê-ông 
Lặng phắc
Tôi và Thạch Sùng
 Nhìn nhau

  Những lúc tôi vò đầu
Cắn bút
Thạch Sùng chặc chặc:
- Khó quá thì bỏ quách nghề văn! 

Thạch Sùng nằm
Như  ai dán vào  tường
Bình thản
Dưới  ánh đèn
 Dùng bữa! 

Ôi! ánh đèn như cái bẫy của đêm
Như bả vinh hoa bẫy người nông nổi
Tôi nhìn ra cuộc đời lầm bụi
Thấy lắm kẻ tìm no nhàn nhã kiểu Thạch Sùng!

 Là khi  tôi tự thấy thương mình
Như chim Hải Âu kiếm ăn trên biển cả
Tôi đâu biết Thạch Sùng nhàn nhã
Chặc lưỡi than số kiếp  xó nhà! 

                                 30/7/07 

More...

THỜI TRANG

By Lê Huy Mậu

Người mẫu chân dài
Người mẫu eo thon ngực đẹp
Dễ hiểu
Khi xem biểu diễn thời trang
Ta chẳng mấy quan tâm áo váy.

Nhà thiết kế chừng như hiểu vậy
Nên mỗi năm áo váy mỗi ngắn dần
Ngắn tới mức chỉ còn là tối thiểu
Ta khỏi bàn
Nhưng mấy em thấy thích không?

Chợt nghĩ: Người mẫu không đẹp ở áo quần
Người không mẫu mới cần nhà thiết kế!

Thời trang!

                     

More...

TÌNH NHẶT

By Lê Huy Mậu

 

Sau cuộc rượu bạn bè về hết cả
Chỉ còn tôi cô lẻ một phòng thơm
Có tiếng gõ nhẹ nhàng sau cánh cửa
- Anh có cần người trò chuyện qua đêm?

 Không thể nói là em không xinh
Không thể nói là tôi không thích
Nhưng- quá nhiều cái nhưng- chưa lời đáp
Một chút chần chờ cũng đủ giữ chân em! 

Em có một miền quê nghèo khổ
Một tuổi thơ sương nắng với ruộng đồng
Một lầm lỡ trước mối tình nông nổi
Một dấn thân dù biết thế là xong!

 Không cần biết tôi người hiền hay dữ
Không cần biết tuổi tôi có xứng với em không
Nhưng tôi biết là tôi khi cầm bút
Chẳng thể viết điều gì nếu tôi sống vô tâm! 

Em trẻ và đẹp lắm! Em biết không?
Tôi không trả tiền mua em mà tôi trả
Cho khoảng khắc đêm mình không cô lẻ
Trong cõi đời dằng dặc vắng tình nhân…                                        25/7/07   

More...

HẠNH PHÚC

By Lê Huy Mậu

Một chiều lang thang giữa miền sơn cước
Tôi ghé túp nhà ven rừng xin chén nước
Chủ nhà là chàng trai đẹp như Rô-mê-ô
Có cô vợ xinh như Juy- ly- ét
Bỗng ngỡ ngàng như gặp cảnh trong mơ… 

Từng đi qua những năm tháng mơ hồ
Tìm hạnh phúc trong phồn hoa đô hội
Giữa tiện nghi văn minh hiện đại
Gặp những lứa đôi động cỡn theo mùa 

Chợt nghĩ:  Hạnh phúc quá đơn sơ!
Chút yên tĩnh để yêu nhau và…
Chỉ thế! 
                 
          VT ngày 22/7/07
                                       LHM

More...

KHÔNG ĐỀ CHO NGƯỜI LỚN

By Lê Huy Mậu

Những giấc mơ vỗ cánh về trời
Bỏ lại mình anh
Thất sắc
Trước ngày lên…

 Không mảnh tình em
Anh trần trụi
Chẳng gì che phóng xạ 
Trước lò "phản- ứng- người"
Mỏng mảnh áo thi nhân…

 Ngày mệt nhoài
Anh lê gót vào đêm
Với
Giấc mơ
Khiếm nhã
Trước em !

                Vt19/7/07

More...

VỀ MỘT BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

By Lê Huy Mậu

Em kể chuyện em gặp một bà mẹ ven đường

Một bà mẹ chỉ nặng ước chừng hai mươi cân

Và hình như không phải đời mẹ mà chính là năm tháng

Vừa vất vả vượt qua tám mươi tư khúc gian nan

 

Mẹ có hai con trai- hai liệt sĩ hai phương

Hành trang đi tìm mộ con của mẹ chẳng có gì ngoài một tờ

 giấy chúng nhận

Và chiếc răng lẻ loi trong miệng

Đung đưa thay lời mẹ quê mùa

 

Mẹ ở làng cổ tích thôn ngày xưa

Những rú ri bây giờ không ai biết

Mẹ bảo tìm được mộ con rồi mẹ mới chết

Ước mơ cuối đời của mẹ giản đơn thôi!

 

Nay mẹ đã tìm được mộ con mẹ rồi

Nay mẹ đã trở về quê mẹ

Em nhờ tôi viết lại chuyện này

Thay lời mẹ cảm ơn tất cả!

 

Bạn đọc ơi!

Có thể khi bạn đọc những dòng này

Sợi dây nối mẹ với cuộc đời đã đứt

Nhưng xin bạn hãy hình dung

Mẹ ra đi thanh thản nhẹ nhàng…

 

More...