RƯỢU VỚI NHÀ VĂN

By Lê Huy Mậu

  RƯỢU VỚI NHÀ VĂN

Có nhà văn tỉnh lẻ

Dìm cô đơn vào những cuộc sa đà

Sau va vấp. Gã đem buồn chống đỡ

Uống một mình buồn đóng cặn đáy ly

 

Có nhà văn hồn nhiên yêu nước quá

Hăm hở thò chân ra cả ngoài văn

Rốt cuộc gã về ở ẩn trong rượu

Nhâm nhi nỗi buồn cùng một ít tiếng tăm

 

Có nhà văn không sa đà không yêu lớn

Ngoài viết ra chọn núi vắng- Thiền hành!

Ồn tạp bỏ qua. Mộng du miền cực lạc

Tránh mọi cuộc người. Không tránh nổi cô đơn

 

Đất nước bàn tròn. Cái chai đặt giữa

Các nhà văn chụm lại- uống nhau

   

More...

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

By Lê Huy Mậu

LÊ HUY MẬU: Tôi in lại bài thơ này như là sự tri ân và cảm phục nhà thơ nhạc sĩ NTT .Từ một bài thơ ngổn ngang được rút ra từ trường ca THỜI GIAN KHẮC KHOẢI của tôi NTT đã sáng tác được một ca khúc thật hay được nhiều người hát. Nhờ vậy tôi cũng đươc thơm lây từ sự sáng tạo tuyệt vời của anh!

 

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

 

Ngỡ như người đã hát thay tôi

ngỡ như tôi đã lẫn vào câu hát

tuổi thơ ơi! !

quá nửa đời phiêu dạt

ta lại về úp mặt vào sông quê

như thuở nhỏ

úp mặt vào lòng mẹ

để tìm sự chở che…

*

Xin bắt đầu từ hạt phù sa

ta cúi nhặt tình cờ bên bờ sông tháng chạp

ôi! Phù sa

những cá thể tự do trong hành trình của đất

đêm nao

chớp bể mưa nguồn

trong cơn thác lũ

trong sóng đỏ

đất đi

kiến tạo

sinh thành…

*

Em ơi!

quả ớt cay bổi hổi

trên bãi sông

thuở chưa dấu chân người

anh nghe nói

có một thời

tất cả còn hoang dại

tổ tiên ta chỉ hái lươm mà thôi

lại nghe nói

thở ta chưa biết ăn gì cả

ta cùng cây cỏ sinh đôi

rồi cây cỏ ăn ta

rồi ta ăn cây cỏ

cũng là khi cay đắng ngọt bùi

ta và đấtt kết dao

lấy dòng sông làm lời thề non nước…

*

Chẳng biết ta đã ăn ở thế nào với đất

mà đất lở sông ơi!

nơi ta chăn trâu thả diều ngày cũ đã đâu rồi

hạt đất quê ta giờ đã bồi về đâu chẳng biết

có làng xóm nào sinh

có hòn đảo nào sinh

từ hạt đất bờ sông quê ta lở

như cuộc đời ta khuyết hao

để đắp bồi rờ rỡ

những sớm má hồng ríu rít cháu con ta…

*

Này dòng sông !

ai đã đặt tên cho sông là sông Cả?

ai đã gọi sông Cả là sông Lam ?

ta đơn giản chỉ gọi là con sông quê hương

tháng ba phù sa sóng đỏ

cá mương đớp ngọn lúa đòng đòng

tháng năm

ta lặn bắt cá ngạnh nguồn

tháng chín

cá lòng bong

ta thả câu bằng mồi con giun vạc

tháng chạp

ta nếm vị heo may trên má em hồng…

Để rồi ta đi khắp núi sông

ta lại gặp

tháng ba…tháng năm…tháng chạp

trong vị cá sông

trên má em hồng…

*

Này dòng sông

ngươi còn nhớ chốn ta ngồi ngóng mẹ

phiên chợ Lường vời vợi tuổi thơ ta

sao ngày ấy ta dễ ngoan đên thế

mẹ cho ta một xu bánh đa vừng

ta ngoan hết một ngày

ta ngoan suốt cả năm

ta thương mẹ đên trọn đời ta sống

quê hương ta nghèo lắm

ta rửa rau bến sông cho con cá cùng ăn

ta mổ lợn

con quạ khoang cũng ngồi chờ chia thịt

cá dưới sông cũng có tết như người trên bãi sông

ta trồng cây cải tươi

ta ăn lá còn bướm ong thì hút mật

lúa gặt rồi- còn lại rơm thơm

trâu đủng đỉnh nhai cả mùa đông lạnh…

*

Cùng một bến sông

phía dưới trâu đằm

phía trên ta tắm…

trong ký ức ta

sao ngày xưa yên ổn quá chừng

một dòng xanh trong chảy mãi đến vô cùng !…

 

Tulieu

More...

BỐN GIỌT NƯỚC

By Lê Huy Mậu

BỐN GIỌT NƯỚC
Khi ta chụm tay vốc nước sông đời
giọt thứ nhất rơi
mọc lên ngọn cỏ
giọt thứ hai rơi
mầu mỡ cánh đồng
giọt thứ ba rơi
bao người nguôi cơn khát
còn giọt nước thứ tư
giọt nước cuối cùng
cũng đủ để vợ con ta tươi tốt

Khi ta chụm tay vốc nước sông đời
chẳng để giọt nào rơi
thì phía sau ta sẽ là hoang mạc
còn vợ con ta sẽ hoá đầm lầy…/.

More...

TRÒ CHƠI

By Lê Huy Mậu

TRÒ CHƠI
Nhúng ống thổi vào nước xà phòng
Thổi ra chùm bong bóng
Thế là thành trò chơi !

Bong bóng bay
Bong bóng vỡ rồi
Ta thành người cao tuổi
Hết cơ quan ta nhập hội người già

Ngày dài ngẫm ngợi thơ ca
Thơ không đăng báo
Thơ không nhuận bút
Thơ là trò chơi !

More...

ĐỒNG ĐĂNG

By Lê Huy Mậu

ĐỒNG ĐĂNG
Đêm chạm đất Đồng Đăng
Biên ải mờ trăng bạc
Cột mốc đây rồi mà làm sao tới được
Những mịt mờ vó ngựa cuốn nghìn xưa

Đêm Đồng Đăng
Như thực lại như mơ
Những ngọn đèn đường như mắt ngày thấm mệt
Khép vạt áo sợ chạnh cơn gió bắc
Mượn chén rượu tự mình đốt lửa sưởi bên trong./
.

Rút tron tập “ Cỏ thiêng”

More...

NGƯỜI DƯNG

By Lê Huy Mậu

NGƯỜI DƯNG

Phải chi em cũng có chồng
Thấy má em hồng tôi chẳng dám mơ
Bằng đây dậu đổ phên thưa
Áo ngủ thì mỏng cơn mưa thì dày

Người dưng thiêm thiếp ngủ ngày
Đủ cho lẩm cẩm dạo vài đường thơ
Xin em đừng khóa giấc mơ
Đỡ khi tắt lửa tôi nhờ que diêm

Chân đi qua đất bao miền
Vậy mà bờ dậu láng giềng đành thua !!!

More...

ĐÊM TRĂNG NON

By Lê Huy Mậu

ĐÊM TRĂNG NON
Category: 1. THƠ
Có một đêm trăng còn non
Tôi và em cùng ngồi bên biển rộng
Em thì xinh còn tôi thì mơ mộng
Và gió xui hai đứa chụm đầu

Tình một chút cho nhau
Mà vầng trăng có vết!

More...

THƠ CỦA BẠN THƠ

By Lê Huy Mậu

XIN NGƯỜI...

 

Xin người đừng có nhìn em
Cái nhìn như thể cầu xin điều gì
Qua rồi cái tuổi đam mê
Làm sao có thể đi về bên nhau
Biết rằng người sẽ khổ đau
Yêu em xin được kiếp sau đền bù...

Xin người đừng có tương tư
Tình này là một bài thơ không lời
Thương người thương lắm người ơi!
Nhịp cầu Ô thước lỡ rồi còn đâu...

More...

Thơ đề trên bia mộ những người tự tử bằng thuốc trừ sâu

By Lê Huy Mậu

Thơ đề trên bia mộ những người tự tử bằng thuốc trừ sâu
Rút trong tập “ Thiếu nữ và mùa đông”
Mình tôi e không xuể
Nhưng các nhà thơ hùn hết nhuận bút vào
Có thể trả tiền ngu* cho tất cả
Những người tự tử bằng thuốc trừ sâu

Cho tôi đề câu thơ lên bia mộ
Những người chọn cái chết đắng cay
Hỡi bạn hỡi em hỡi anh hỡi chị
Xuống mộ rồi đã hết nợ trần ai?

Nếu một lòng tôi không xuể
Tôi xin gom nhân ái mọi nhà thơ
Cho những người bị dối lừa đau khổ
Ném lỗi lầm oan khuất của mình vô!
Hỡi bạn hỡi em hỡi anh hỡi chị
Tôi và bạn bè tôi đến chậm rồi!
Tất cả lũ chúng tôi đều có tội!

Cái chết ơi!
Ngươi có thể đến từ mọi ngả
Ta chờ ngươi bất cứ lúc nào
Nhưng xin người cho ta đi nhung nhẹ
Cho những người đang sống bớt sầu đau!·

* Được tin tất cả những người tự tử vào bệnh viện đều phải trả một khoản tiền gọi là tiền ngu!

More...

CỎ THIÊNG

By Lê Huy Mậu

CỎ THIÊNG
LÊ HUY MẬU
Tôi trở về
Lặng lẽ lần theo con đường làng cuối hạ
Cánh chuồn Bung giật mình cuỗm tuổi thơ bay mất
Tôi ra dòng sông
Ngỡ sẽ được hậu duệ lũ cá tôm bầu bạn xưa đón chào tíu tít
Nhưng dưới dòng nước lặng lờ hoang lạnh như sự chết
Chỉ gặp bóng tôi nhợt nhạt như là tôi ở một kiếp nào.

Bao nhiêu năm đi xa
Tôi lẫn vào đám đông
Và học lóm được khối điều ranh mãnh
Tâm hồn tôi mọc đầy lông nhím
Biết xù lên cảnh giác trước cuộc người

Tôi trở về
Sau bao gian nan sau những thăng trầm
Gặp lại mẹ là bao nỗi đời biến mất
Tôi chỉ còn chính tôi.
x
x x

Xưa thăm mẹ giờ tôi thăm nấm cỏ
Cỏ thiêng ơi!

30.10.04

More...