NGƯỜI ĐÁNH ĐÀN Ở BẾN PHÀ THỦ THIÊM

By Lê Huy Mậu

NGƯỜI ĐÁNH ĐÀN Ở BẾN PHÀ THỦ THIÊM
LÊ HUY MẬU

Người đánh đàn ở bến phà Thủ Thiêm
Không nhìn thấy con nước lên nước xuống
Gửi lòng qua cung trầm cung bổng
Để nhận về một am thanh thôi

Là âm thanh tiếng đồng xu rơi
Trong chiếc cóng bơ khô khốc
Những đồng xu không lời lạnh ngắt
Âm thầm nuôi cuộc sống cây đàn

Trên bến phà những người sang ngang
Không ai nhận ra cây bàng dấu hỏi
Chỉ có tiếng dòng sông và bến bãi
Đáp lời anh ì oạp suốt đêm ngày

Ơi tiếng đàn thấm máu bàn tay
Đàn gửi cho ai cung trầm cung bổng ?
Đàn gửi về đâu nỗi lòng khát vọng ?
Một dây thôi ánh sáng cuộc đời !

Tôi đã nghe người nghệ sĩ mù ơi !
Tàn nhẫn quá ! Nhưng rồi không thể khác
Tôi cũng bỏ cho anh một đồng xu lạnh ngắt
Như chút tình tôi gửi lại anh thôi !
*
Những đêm mưa rơi
Xòe bàn tay chẳng thấy
Trong khối đặc màu đen thăm thẳm ấy
Tôi lại nghe tiếng đàn âm vang
âm vang…

Sài gòn 1976
Thành phố HCM 1980

More...

BÀ RỊA

By Lê Huy Mậu

BÀ RỊA

LÊ HUY MẬU

*

Chuyện rằng bà Rịa ngày xưa

Thấy nơi đất rộng người thưa - lập làng

Chẳng phân người bắc kẻ nam

Có lòng ở lại khấn hoang cùng bà

Rồi ra dựng cửa xây nhà

Rồi ra phường phố như là hôm nay

*

Bà ơi! cát bụi sình lầy

Già sương từ thuở đất này hoang vu

Con hình dung lại ngày xưa

Cái ngày bà trải nắng mưa với trời

Bát cơm chan vớI mồ hôi

Thau chua rửa mặn cho người nên quê

*

Trẩy xuôi chiến trận con về

Tình cờ một buổi trưa hè dừng chân

Người quê đâu cũng tảo tần

Nghiêng nghiêng dáng mẹ trên đồng gió lay

*

Nhìn dòng địa chỉ cầm tay

Đất này cùng với tên này – bà ơi

Phố phường đồng ruộng núi đồi

Bà đi để lại cho đời cái tên

Phải từ đất có tên riêng

Quê em từ đó mà nên cội nguồn?

 

http://www.baria-vungtau.gov.vn/vanhoa/zW000000032/W000000032_000001CF9.asp

 

More...

BÃI DÂU MÙA THU

By Lê Huy Mậu

LÊ HUY MẬU

 

Một bãi cát một lòng thung

một tôi vớI một chiều tung nắng vàng

một con tàu giữa mênh mông

xa xa một đám mây bềnh bồng trôi

biển đua xanh vớI da trờI

cây bàng là đỏ cho ngườI bâng khuâng

bóng quê xa dậu cúc tần

con chim ngói liệng về đồng làng xưa

nghe lòng chợt nhớ cơn mưa

nghe hương cốm quyện lờI ru thơm lừng

vắt qua vất vả đời mình

hãy còn man mác mối tình mùa thu

hãy còn loáng ướt sau mưa

cái đêm trăng chỉ sáng vừa thấy nhau

em nào có nói gì đâu

để anh đợi mãi một câu hện hò

chưa qua hết tuổI học thò

thế rồi hai đứa hai bờ chiến tranh

thu về trời lại biếc xanh

anh về tóc đã ngả thành muối tiêu

Một tôi với lại một chiều

Bãi Dâu ơi! cớ chi nhiều xôn xao

cớ chi giữa sóng ồn ào

mà lòng tôi lại lạc vào ưu tư

cớ chi những chuyện ngày xưa

tôi thường vẫn nhớ bên bờ biển xanh

cớ chi phiền muộn trong mình

mà con sóng đánh tan tành là sao

cớ chi cái thuở yêu đầu

với mùa thu - lại dạt dào trong tôi

Bãi Dâu ơi!

Bãi Dâu ơi!

More...

NHÀ THƠ LÊ HUY MẬU

By Lê Huy Mậu

http://www.vnweblogs.com/admin.php?op=blogSelect&blogId=2402  

Tiểu sử:

Tên thật: Lê Huy Mậu

Sinh năm: 1949

Nơi sinh: Nghệ An

Bút danh: Lê Huy Mậu

Thể loại: Thơ

Các tác phẩm:

ê      Cảm ơn mưa phùn

ê      Những bước chân

 ê      Sáng tươi một tên người

ê      Đêm Đồng Đăng 

Giới thiệu một tác phẩm: 

Những bước chân 

Từ quê

qua rừng

về tỉnh

Nửa đời là mấy bước chân ? 

Này bước tung tăng nội cỏ

Này bước run rẩy sốt rừng

Này bước ngỡ ngàng giữa phố 

Bao nhiêu bước nhầm bước nhỡ ?

Bao nhiêu bước giữ bước gìn ?

Để mình đừng sẩy bước chân ! 

 

Đã qua ấu thơ tuổi trẻ

Đã qua khôn dại một thời

Bước chân về gần tới huyệt

Còn lo vấp ngã người ơi !

1998 

Nơi xuất bản: NXB Giáo dục - 2005  

More...

CÂU THƠ ĐI TÌM

By Lê Huy Mậu

Sau chiến tranh

con mang về giả mẹ

một hình hài còn vẹn nguyên

này nhé

chân tay con còn đủ bộ

này nhé

không có vết thương nào trên người trên mặt con 

 

Ngày ấy

như không còn tin ở mắt mình

mẹ sờ chân sờ tay

mẹ thắp hương lạy tạ thánh thần

ngày ấy

mẹ đi đường hay vấp

mẹ chẳng có lỗi gì

khi niềm vui không chia đều khắp

cho những người hàng xóm sau chiến tranh 

 

Mẹ ơi!

so với những người đồng đội từng góp máu xương

con chỉ góp được có sáu năm tuổi trẻ

để giờ đâykhi nghĩ về đồng đội của mình

con tự thấy như người có lỗi 

 

Mẹ ơi!chiến tranh qua lâu rồi

nhưng đêm đêm

con vẫn mượn câu thơ đi tìm

những dấu chân thất lạc

những dấu chân trên dặm dài đất nước

những dấu chân đã đi bây giờ nắng mưa đã xoá sạch

những dấu chân đã đi không thể nào còn nhặt lại được

như những giấc mơ trên cánh võng giữa rừng

con đã vịn vào những giấc mơ mà đi qua một thời bom đạn 

 

Mẹ ơi!

nếu nhặt được những dấu chân lưu lạc

không chừng dấư chân con có thể xếp kín cánh đồng quê

 

Mẹ ơi!

nếu tìm lại đươc những giấc mơ…

nhưng giấc mơ không hoá thạch

và bởi thếcon phải mượn câu thơ làm đuốc đi tìm…

More...

BALZAC

By Lê Huy Mậu

Mượn đồng tiền làm kính chiếu yêu

Ông nhận ra muôn mặt con người trong tấn trò đời giữa Paris hoa lệ

Gã Gran-đê

Lão Gô-ri-ô

Chàng Rax-tin-hắc…

Từ bậc đế vương đến bần dân kỹ nữ

Tất cả hơn hai ngàn số phận

Từng khóc cười nhảy múa dưới ngọn bút ông… 

 

Phải nhiều chục năm sau ngày ông mất

Nước Pháp và thế giới mới có cái nhìn đúng đắn về ông

Người ta gọi ông là Romans Balzaciens

Là nhà văn hiện thực lớn nhất hành tinh

Lại có cả những uỷ ban về Balzac… 

 

Balzac

Sau mười ba ngàn năm trăm trang sách

Ông buông bút ở độ tuổi năm mươi

Chỉ sau ngày ông đính hôn lần thứ nhất trong đời

Mới vừa hơn một tháng ./.  

 ---------------------------

*Honoré de Balzac 1799-1850

More...

TRONG PHÒNG TRANH VĂN NGỌC

By Lê Huy Mậu

LÊ HUY MẬU 

Họa sĩ Văn Ngọcvanngoc

 

Tôi như thấy
tôi như chẳng thấy
sự vận động trong đứng yên
âm thanh trong màu sắc
quá khứ trong hiện tại
trong gương mặt
trong bàn chân
trong tượng mồ
trong xương cá
và trong vô vàn những thứ bỏ đi
khi chúng tìm lại được sự tồn tại hợp lý
tất cả vụt xôn xao linh động như đời

Tôi như thấy
tôi như chẳng thấy
trong nét khắc
trong sắc màu
trong mảng khối
từng vũng thời gian ngưng đọng lại
như một nỗi khát khao
như một niềm khắc khoải
trước vĩnh hằng…

Tôi như thấy
tôi như chẳng thấy
trong phòng tranh…

More...

BÓNG LÀNG

By Lê Huy Mậu

Ngay khi người bổ nhát cuốc đầu tiên

Không khí đã trong lành cho người thở

Ngay khi người trỉa trồng đợi cây cho quả

Người đã có thể ăn những cây lá của trời 

 

Ngay khi người buông cày cuốc- đất ơi

Cỏ lại mọc xanh rờn trên mộ họ

Xin bạn cứ hình dung

Đơn giản một hành trình

……………… 

Xin bạn cứ hình dung

Làng quê  nước non mình

Tiếng gà gáy cây rơm vàng lối ngõ

Bước chân trâu  thập thững ráng chiều buông

Những bờ tre  thành kính những nỗi buồn

Những ngọn khói mái tranh nghèo bếp lửa

Những cánh đồng ngô khoai  lam lũ

Những cuộc đời còn mất  vô danh

……………..

 

Xin bạn cứ hình dung

Làng quê  nước non mình

Nơi  trận mạc nhiều hơn khoai lúa

Sang sảng quốc văn thơ đánh giặc truyền đời 

 

Xin bạn cứ hình dung ngày mẹ sinh tôi

Cả  cuộc chiến tranh đã đứng chờ trước ngõ

Tôi qua quýt khóc tôi qua quýt bú

Tôi qua quýt ăn tôi qua quýt học hành

Nôn nóng chờ tôi là khốc liệt cuộc chiến tranh

………….

 

Xin bạn cứ hình dung

Ngày tôi bỏ ruộng đồng

Lúng túng ngọn khoai ngóc đầu chào dưới ruộng

Cô bạn gái thiếu ăn mười tám mới dậy thì 

Cùng ngọn gió Lào cồn cột tiễn tôi đi

………………..

 

Làng tôi

Nếu vẽ được làng mình tôi sẽ vẽ

Buổi mặt trời rẽ quạt tiếng gà sôi

Bờ sông Lam bốc khói  ban  mai

Ngọn đồi Si xa mờ làm viễn cảnh

Bức tranh quê không có chân trời

Là mảnh làng heo hút của đời  tôi

Dẫu đắm yêu vẫn nghẹn ngào màu sắc!

……………

 

Ơi mảnh làng nghèo khổ  của tôi ơi!

Khi chới với giữa phố phường đông đúc

Tôi mệt mỏi và nhớ quê bật khóc

Làng bây giờ là bóng của làng thôi

……………..

 

7/4/2007                             

More...