Ngày con đi thi...

By Lê Huy Mậu

Ngày con đi thi…

                                                           Tạp bút của Hội An 

Ổng đưa con lên SG thi. Tôi ở nhà bồn  chồn làm gì hỏng nấy thôi thì viết vài dòng cho đỡ căng thẳng cho đỡ sốt ruột.

          Nhớ lại cách đây 6 năm lúc đứa con gái lớn đi thi… Đó là lúc ổng bệnh tiền đình đến mức la lết. Đến nỗi con được xếp thi Tốt nghiệp ở một nơi cách nhà 10 cây số tôi cũng phải nhờ bạn bè chở đi về chứ ổng nằm liệt giường không dậy nổi. Đến lúc nó thi Đại học. Tôi thì bận việc ở cái cửa hàng không người thay không nghỉ được đành nhờ cậu em họ ở ngay SG giúp đỡ. Hai chị em tôi đã xong “hợp đồng” cẩn thận chỉ việc mua vé cho con bé lên cậu sẽ đón ở bến và lo chu tất cho nó. Đùn việc cho cậu em xong tôi bớt lo. Nhưng ổng không yên tâm nên khi sáng ngày con thi môn thứ nhất chắc trời thương ổng cho gượng dậy tý chút. Vậy là mặc tôi cản thế nào ổng cũng ra bến tàu cánh ngầm cho được. Báo hại lên đó “hành” cậu em nhiều hơn vì vừa phải chở con vừa phải thồ bố thêm một lần nữa đên phòng thi. Báo hại ngân khố còm cõi của tôi tốn hơn gấp đôi vì tính ổng vốn sang đâu chịu ở nhà trọ bình dân mà thuê luôn một phòng ở nhà khách T78. Rồi cũng qua bệnh không đến mức hành ổng liệt giường nhà khách mà về được cùng con. Con thi đậu cả hai trường Đại học: Ngoại thương và Nhân văn ổng tranh công nói rằng nhờ có ổng lên với nó.

          Bây giờ lại đến thằng út. Nhờ sự giúp đỡ của ông bạn mà  bố con ổng có được nguyên một căn hộ chung cư ở lầu 4 cách trường thi chỉ 300m. bạn lại còn cấp cho ổng một chiếc xe máy (chắc để ổng đi nhậu cho đỡ hồi hộp). Giờ thì chỉ còn chờ ở cái đầu của thằng bé chứ mọi điều đều thuận lợi.         

Ngày xưa khi chọn hôn nhân tôi đã chọn theo hướng làm sao để con cái không mơ giải Quốc tế Quốc gia thì thôi chứ dứt khoát không phải lo lắng cho những cuộc thi thông thường. Nhưng hoá ra ông trời công bằng lắm(hay là đỏng đảnh lắm chẳng biết). Nếu không con quan lại cứ làm quan à? Vậy là lúc vui ngài thích thú chơi đùa cùng gien trội khi buồn ngài lại muốn cặp kè tỉ tê cùng gien lặn. Ai biết lúc nào ngài vui lúc nào ngài buồn! Nên có người nói nếu con mình mà không đậu chắc giống con hàng xóm là không biết tính khí thất thường của ngài rồi.

          Tôi là một con nghiện sách có thể đọc tất tật những thứ rơi vào tay  mình. Nên ngay cả những sách dạy con tôi cũng nghiền rất kỹ. Và tôi ấn vào  tay ổng những quyển đó. Ổng thờ ơ bỏ qua không thèm giở một trang nào. Nên ổng đâu biết dạy con! Người ta đòi hỏi các bậc làm bố làm mẹ phải gương mẫu phải nghiêm khắc phải có nghệ thuật phải có phương pháp… Ổng chẳng có một chút xíu nào trong chuyện này. Nên hai đứa con tôi không giỏi cũng chẳng ngoan bằng con người ta. Hừ! Ở kiếp sau thề có trời chứng giám  nếu còn dan díu tôi chỉ có thể cho ổng làm nhân tình chứ dứt khoát không đời nào chọn làm bố các con tôi một lần nữa.

          Chỉ có một điều tôi phải cảm ơn ổng.         

 Ngày thường thấy ổng lơ là với những số phận xung quanh. Có lúc kêu gọi sự hưởng ứng một chuyện mất tiền bạc thời gian công sức cho một số phận nào đó bị ổng cự có lần tôi chửi ổng là đồ mất nhân đạo. Nhưng  với con thì khác. Cả hai đứa đều có những lần bị cô giáo gọi phụ huynh lên gặp. Đứa con gái ít hơn còn thằng bé phải đến mấy lần. Tôi không đủ can đảm chường cái mặt ra cho cô giáo chê bai dè bỉu dạy dỗ. Vậy là tôi đùn cho ổng. Tính hiếu thắng trong tôi đổ tất cả lỗi lầm của con về phía ổng. Và ổng nhẫn nại chấp nhận. Tôi cảm ơn ổng đã gánh đỡ những phút nhục nhã đó giùm mình. Và bây giờ ổng lại  đang rước chịu cái căng thẳng canh cửa phòng thi. Tôi yếu tim không biết ở đó tôi có chịu nổi không.         

Vậy  là cả hai đứa con tôi không sáng láng được như mong ước. Một lần nữa tôi  lại khó lòng chấp nhận điều đó. Còn ổng ổng chấp nhận dễ dàng hơn bình thản hơn. Hay  ổng ít ước vọng về chúng hơn tôi? Hay lỗi kỳ vọng quá lớn cho con thường thuộc về những người mẹ? Kỳ vọng vào con cũng phải bởi tôi rất công phu khi nuôi dạy chúng. Những năm tháng khó khăn tôi đã phải lăn lộn và cần kiệm lắm để có một đời sống tàm tạm cho con. Con gái lớn lên 2 tôi đã dạy nó thuộc làu rất nhiều thơ Trần Đăng Khoa kể cả lục bát như Đám ma bác giun hay trúc trắc như bài Mưa chẳng hạn. Tôi cho con đi nhà thiếu nhi để có thể vô tư phát triển mọi năng khiếu như múa đàn Organ thằng bé thì học cờ vua mê bóng đá. Nhưng sau rốt tôi buồn bã nhận ra con mình chẳng có năng khiếu đặc biệt ở bộ môn nghệ thuật nào. Khi con gái được in những truyện thiếu nhi đầu tiên tôi nghĩ rồi nó sẽ làm thơ viết văn như bố nên mua rất nhiều sách cho nó. Nhưng rồi sau đó tịnh không… Tôi nhận ra mình nhầm.         

 Ổng nói trong một lần con làm mẹ giận: Thôi em nếu tệ hơn cũng là con mình mà! Tôi tỉnh ra biết khiếm khuyết không phải chỉ thuộc về con mà là cả mẹ. Vậy đó!         

Nhân chuyện này tôi nhớ tới tấm ảnh nụ cười se lòng của hai mẹ con chị Thuý trên báo đứa con bị chất độc da cam miệng thì cười  mà mắt thì không có chợt thương biết bao bố mẹ những đứa trẻ tật nguyền. Con họ không thể được là người bình thường nói chi chuyện học hành thi cử. Có người còn không có đứa con nào để thậm chí còn có hạnh phúc được buồn được lo cho nó. Ổng cũng lăn lóc chiến trường đến mấy năm chứ đâu ít. Và như vậy so với nhiều người khác cuộc đời đâu có thiếu ưu ái với tôi phải không?         

 Không giống như con chị khi đậu hai trường còn phân vân không biết học trường nào. Thằng bé chọn CNTT để thi. Tôi biết lực học của con thi vào ngành có điểm “top” như vậy sẽ khó yên tâm  nhưng nó kiên quyết: nếu đậu công lập thì học công lập nếu không thì học Dân lập hoặc Cao đẳng. Điều này rõ ràng nó “bản lĩnh” “lập trường” hơn bố mẹ. Cả tôi và ổng đều thích một nơi làm một nẻo. Rốt  cuộc cứ loay hoay cả đời mà chẳng đâu vào đâu. Ông bà mình nói đâu có sai. “Một nghề cho chín hơn chín mười nghề” mà.

          Tôi chẳng mấy tin vào thần thánh nhưng hôm  nay tôi sẽ đi chùa sẽ thắp nhang khắp nơi để nguyện cầu cho thằng bé được tỉnh táo minh mẫn để điểm thi đúng với năng lực mà nó có.

 

More...

Nhà văn BÊN BỜ SÔNG PHỐ

By Lê Huy Mậu

             Đồng Nai cách Sài Gòn khoảng 30 cây số. Suốt bốn năm học Đại học tôi chỉ đi qua mà chưa ghé lại Biên Hòa một lần nào. Khi Lê Đăng Kháng và Phạm Minh Hà về nhận công tác tại nhà xuất bản Đồng Nai tôi đang bị “treo” quyết định phân công công tác. Lần đến Đồng Nai đầu tiên là lần tôi lên thăm Lê Đăng Kháng và Phạm Minh Hà. Ngày ấy nhà nhà người người đều phải làm thêm. Phạm Minh Hà và Lê Đăng Khánh làm thêm nghề phết hồ bìa lịch look. Không nhớ rõ thù lao bao nhiêu một tờ nhưng rẻ lắm. Tôi phụ việc. Đến chiều cơm nước xong thì Phạm Minh Hà rủ tôi đi uống cà phê có nhạc sống bên bờ Sông Phố. Trong tiếng đàn pianô bập bùng lúc chiều buông chúng tôi ngồi nhả khói thuốc lá mịt mù. Dòng sông  Phố chảy  lãngđãng trong tôi từ dạo đó. 

         Năm 1985 tôi cùng nhà văn Nguyễn Đức Thọ nhà thơ Vũ Xuân Hương (Đồng Nai) đi dự hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 3. Sau hội nghị tôi ghé vào Biên Hòa gặp nhà thơ Xuân Sách rồi lẳng lặng “rinh” nhà thơ Xuân Sách về làm Chủ tịch Hội Văn học-Nghệ thuật Đặc khu Vũng Tàu-Côn Đảo. Cũng từ đó anh em bạn bè văn nghệ Đồng Nai và Bà rịa-Vũng Tàu có mối thâm giao với nhau.

          Tôi biết nhà văn Khôi Vũ đã lâu. Nhưng mãi những năm gần đây mới  chơi thân với nhau.

          Khôi Vũ quê cha Thái Bình nhưng lại gắn bó cuộc đời mình với mảnh đất Đồng Nai từ nhỏ.

          Khôi Vũ viết truyện thiếu nhi từ hồi còn là sinh viên trường Dược Sài Gòn. Tính đến ngày Sài Gòn được giải phóng gã đã có 8 cuốn truyện thiếu nhi được nhà xuất bản Tuổi Hoa ấn hành với cái tên thật là Nguyễn Thái Hải.

         

          Theo Khôi Vũ " những năm đầu thấy tên mình trong danh sách những tác giả bị “cấm” (sau này mới biết ai có sách in ở miền Nam trước 1975 đều bị “cấm” hết) nên mãi đến năm 1982 “không viết không chịu được” Khôi Vũ mới liều mạng viết lại và may quá được tuần báo Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh chọn in ngay truyện ngắn đầu tiên - với bút danh Khôi Vũ". Từ đó cái tên Khôi Vũ đã khởi đầu một đoạn đường mới với Văn học. Và trên văn đàn nước nhà cái tên Khôi Vũ nổi lên  thật ấn tượng.

          Cũng theo Khôi Vũ lại sau một cú thử dự thi "vì tương lai đất nước" của nhà xuất bản Trẻ và được chấm giải khuyến khích với cuốn truyện thiếu nhi “Cha con ông mắt mèo” ký tên Nguyễn Thái Hải thế là gã vừa là Khôi Vũ vừa là Nguyễn Thái Hải – Hai cái tên cùng song hành với nhau trên con đường văn học rộng thênh thang.

          Thật đáng nể với bút danh Khôi Vũ - từ năm 1986 đến năm 2004 Khôi Vũ đã in được 14 tập truyện ngắn và tiểu thuyết. Trong đó tiểu thuyết "Lời nguyền hai trăm năm" đã nhận được giải  thưởng của Hội Nhà văn Việt nam năm 1990.

          Cùng thời gian trên về mảng sáng thiếu nhi với bút danh Nguyễn Thái Hải Khôi Vũ đã in 16 tập. Trong đó có tập "cha con ông mắt mèo"  được giải thưởng cuộc thi văn học thiếu nhi vì tương lai đất nước do Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh và nhà xuất bản Trẻ tổ chức.

          Nếu hiểu chữ nhà theo kiểu : nhà nông là người làm nghề nông nhà giáo là người thầy giáo… thì Khôi Vũ là người làm nghề viết văn là nhà văn đích thực mà không cần đến cái danh hiệu Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

          Khôi Vũ viết văn dễ như nông dân đi cày đi cấy… từ lúc hoài thai tác phẩm cho đến khi hoàn thành tác phẩm Khôi Vũ làm theo một “kế hoạch” . Có lúc viết đoạn đầu bí gã viết đoạn kết trước. Điều kỳ lạ là chưa bao giờ gã không hoàn thành “kế hoạch”. Nhiều người trong đó có tôi rất nhiều cái "định" nhưng chưa bao giờ hoàn thành. Khi cầm bút tôi luôn cảm thấy viết được mươi trang  là hết chữ trong đầu. Nghề văn khoan hãy nói đến hay cứ chấm hết được một tác phẩm là sướng đứt hơi thấy nhẹ nhõm cả người. Trông Khôi Vũ làm việc không phải riêng tôi mà nhiều nhà văn gạo cội cũng phát thèm. Có lần sáng sớm đang ngồi uống cà phê với nhau Khôi Vũ bỗng nói như reo: Tìm được cái đầu đề cho cuốn truyện thiếu nhi mới rồi! Tớ vừa trông thấy cái cây trứng cá gãy ngọn. Truyện của tớ cũng có cây trứng cá tớ sẽ đặt tên truyện là  "cây trứng cá gãy ngọn". Tại trại sáng tác Vũng tàu ngày nào KV cũng thông báo với tôi về số chữ vừa viết. Cả cuốn sách sắp ra KV cũng thông báo luôn nó sẽ có khoảng bao nhiêu chữ…

          Chuyện trò với Khôi Vũ có lan man thế nào rồi cũng về chuyện viết chuyện văn. Có lần Khôi Vũ bảo tôi: tớ phải hoàn thành bộ truyện thiếu nhi 52 cuốn để ra mỗi tuần một cuốn đúng 52 tuần trong một năm . Bây giờ đã có sẵn cái kho đề tài rồi. Chỉ viết nữa thôi. Người khác nói thế tôi sẽ không tin. Nhưng Khôi Vũ thì tôi tin.

          Được biết ngoài viết văn viết báo Khôi Vũ còn là Phó chủ tịch Hội dược sĩ Đồng Nai; Phó tổng biên tập tạp chí văn nghệ Đồng Nai; Tổng biên tập kiêm đủ thứ của tờ báo Tuổi học trò Đồng Nai. Ngoài ra gã còn tham gia giám khảo rất nhiều cuộc thi. Rồi làm makét vi tính cho nhiều quyển sách tờ báo khác…

          Tuy nhiều việc nhưng Khôi Vũ không tất bật không “khó ở” như nhiều người viết khác. Hễ rảnh gã lại gọi điện cho tôi - tuần này tớ sẽ xuống Vũng Tàu mấy ngày đấy. Chơi thôi!

          Tôi đã quen với việc Khôi Vũ xuống. Cũng nhẹ nhàng bình thường. Không phải lo lắng điều gì. Rảnh ra chơi. Bận thì cứ việc .  Khôi Vũ không giận không trách bao giờ!

          Nói đến tác phẩm của Khôi Vũ là một điều khó. Bởi gã viết nhiều. Đọc không xuể. Sách in ra là gửi tặng. Nhưng Khôi Vũ chưa bao giờ đòi bạn bè phải cảm nhận. Gã ra sách đã có nơi tiêu thụ. Quý thì tặng. Còn đọc không là tuỳ. Tôi chưa nghe Khôi Vũ tiếp thị sách bao giờ. Ngoại trừ cuốn Lời nguyền hai trăm năm quá nổi tiếng còn nhiều tác phẩm Khôi Vũ viết ra thị trường bán rất chạy nhưng tịnh không. Ai biết thì biết. Không biết thì thôi!

          Ôi cái gã nhà văn to lớn như tên phi công Mỹ bên bờ sông Phố không biết rồi gã còn “đẻ” thêm bao nhiêu "con sách' nữa cho đời ?

    Xin có bài thơ viết tặng gã như sau:

                  

                    Hì hục

                    Gã đi tìm đơn nguyên những số phận người

                    Hì hục

                    Gã bới đào buông bắt

                   

                    Hì hục

                    Gã nhét thời gian vào từng con sách…

                    Tôi đọc gã

                    Chợt hình dung gã giống một con thuyền

                    Một con thuyền chăn sóng giữa biển khơi!

                                                Vũng Tàu 27-6-2007

                  

                                                     

More...

thư gửi nhà văn Hoàng Đình Quang

By Lê Huy Mậu

HDQ thân mến!

 

Tôi có đọc thư ông chia sẻ về việc năm nay con  thi tú tài.! Chợt nghĩ ở tuổi mình nhiều tên chẳng những đã hoàn thành nhiệm vụ làm phụ huynh học sinh mà đến trách nhiệm làm cha dựng vợ gả chồng cho con cái chúng nó cũng xong béng cả rồi. Nhưng trách ai bây giờ? Đành vậy chứ sao !

 

Ông Quang ạ ! Tôi sinh con gái trước.  Vợ chồng bàn nhau phải sinh một cậu con trai cho có nếp có tẻ. Thế là áp dụng sách "sinh con theo ý muốn". Cũng phức tạp nhiêu khê lắm. Phải 6 năm sau mới có cậu nhóc này. Có một chuyện vui tôi chưa kể ông nghe. Trước đây vợ chồng tôi giao giá rằng cha mẹ có quyền có vinh dự trong việc đặt  tên con cho nên phân công nhau tôi đặt tên cho con gái vợ đặt tên cho con trai. Tôi hoàn thành nhiêm vụ này ngon ơ. Đến khi sinh con trai vợ ngắc ngứ. Tôi tạm đặt tên con là Lê Pi ( Pi là số Pi là 3 14… nhưng rồi bao nhiêu người gàn cậu cháu học ở Tiệp về bảo tiếng Tiệp chữ Pi xấu lắm. Nhân đầy năm của con tôi xin nhà thơ XS cho cháu cái tên. Nhà thơ XS bảo nó sinh năm 1989 năm thế giới đang ở ngã ba nhất nguyên hay đa nguyên mà xu thế là đa nguyên nên gọi nó là Lê Đa Nguyên- Bỏ mẹ ! mình làm Tuyên Giáo đặt tên con như thế có mà thách thức dư luận. Tôi bảo cụ đổi cho tên khác. Cụ phán: Lê Nguy !  Lại nghĩ mình suốt đời chẳng may mắn suôn sẻ điều gì nay đặt tên con là Lê Nguy không khéo lại bị ám cả đời. Bà nội cháu mới bảo: Nó quê Tiên Hội cứ gọi nó là Lê Huy Tiên Hội cho nó nhớ gốc gác nó.  Vậy đấy tên con người ta nhiều khi ngẫu nhiên như thế đấy !

    Ông Quang ạ ! hồi trước tôi thấy con mình bị còi lười ăn nên bàn với vợ không ép con học. Lớn lên nó quen nó không chịu học bài ở nhà bao giờ.  Cho nên nói áp lực giáo dục đè nặng lên lưng học sinh cả nước phải trừ nó. Suốt 12 năm phổ thông chỉ gần thi nó mới cố gắng còn là chơi.

 

    Nhiều thầy cô giáo biết tôi. Họ nể. Nhưng không ít lần tôi được mời gặp chủ nhiệm về tội con không làm bài tập không  chú ý nghe giảng…Thôi đành vậy ! con dại cha mang !  Nay thì nó đã thi xong  ! Trước mắt nó còn một cuộc thi nữa. Trong khi vợ chồng tôi lo lắng nhắc nhở hết hơi ông nhóc tôi nó bình chân như vại. Tôi tin nó. Chỉ số IQ nó đuợc lắm nhưng sợ hắn chủ quan nó hỏng thi thì  mình gay to! Ông ạ! Tôi coi cái sự học nó nằm chính trong ý thức muốn hiểu biết của mỗi người. Bằng cấp chỉ là vật trang sức nhưng ở tuổi chúng nó không vào trường thì làm gì? Ngày xưa tụi mình có cả một cuộc chiến để mà không hư hỏng còn bây giờ con ông lơ mơ ngoài đường là hêrôin nó xơi tái mất con như chơi.

  Thế đấy ông ạ ! Tôi mong cả ông  và tôi  đều kết thúc thời kỳ hồi hộp chờ con vượt vũ môn bằng một sự thở phào nhẹ nhõm. Ta lại nằm dài một vài hôm trong nhà sáng tác tào lao hay là làm một chuyến Nghệ an du hý như vẫn dịnh thế ! Chào ông !

   

 

More...

NHỮNG MẢU CHUYỆN VUI VỀ NHÀ THƠ XUÂN SÁCH

By Lê Huy Mậu

           1-Em 86 Anh 75 !

 

 Nhà thơ Xuân Sách là người sở hữu nhiều chuyện vui về đời sống các nhà văn Việt nam phía sau trang viết. Thỉnh thoảng   ông lại "thò' ra một chuyện. Chúng tôi xui ông : Bác viết đi ! Bán được đấy ! Ông cười cười : Sẽ viết   sẽ viết… Nhà văn Trần Đức Tiến  bảo ông : Thế bác tưởng bác còn nhiều thời gian lắm đấy à!

More...