GỬI NGƯỜI CHIA ĐỘNG TỪ TỰ PHẢN

By Lê Huy Mậu

                                    Tặng NĐĐ

 Bốn tám kênh truyền hình
Không lấp đầy được đêm suông đằng đẵng
Ông nằm chia động từ tự phản
Không chúng ta chúng nó chúng mày…

T
hời gian không màu lọt qua kẽ tay
Sáu mặt cuộc đời tít mù xanh- đỏ
Gì chia một cũng hoàn nguyên như cũ
Sao tình yêu chia một lại bằng không? 

Bốn tám kênh truyền hình
Không lấp đầy được đêm suông đằng đẵng
Người đàn ông chia động từ tự phản
Giữa sáu mặt cuộc đời xanh- đỏ tít mù xoay…
                                                         1/11/07        

More...

NÉN THƠ THẮP TRƯƠC MỐI TÌNH XƯA

By Lê Huy Mậu

 

    Dù biết em đã hơn một mối tình

   Ngày gặp mặt em đã thành thiếu phụ

   Chạm phải ánh nhìn em rực lửa

   Năm giác quan tôi tê liệt từ đầu

 

   Tôi không nhiều những cuộc yêu nhau

   Nên nỗi nhớ em tròn vành vạnh

   Nén thơ tôi thắp từ tâm tưởng

   Năm một lần tôi giỗ mối tình xưa !

 

                           29/10/07

More...

GỬI GIÓ

By Lê Huy Mậu

Khép cánh cửa

Nghĩa là ta vừa mở

Vào cõi riêng bản ngã bản năng
Huyền diệu lắm và cũng bình yên lắm
Tàn cuộc chơi ta mới hiểu ra rằng… 

Khép mi mắt
Nghĩa là ta vừa mở
Vào miền xưa với những người xưa
Nà- nuột của ta ! trời giao em  giữ
Bạc tóc ta mới hiểu ra rằng…

Đóng ván thiên
Nghĩa là ta đã tới
Cõi thiên thu với giấc thiên thu
Ta là bụi là không gì cả
Ngồi sau hương ta mới ngộ ra rằng…

Chiều nhặt nhạnh một đôi điều gửi gió
Đã tàn thu ta mới hiểu  rằng… Thu!
                  
                    21/10/07
 

More...

THƠ VIẾT ĐÊM MẤT ĐIỆN

By Lê Huy Mậu

 

Đêm mất điện. Trong nhà như chảo nóng
Tôi chạy vù ra biển với trời sao

 Và gió mát
Và cát êm
Và biển vắng
Tôi như vừa được sinh ra mới mẻ dưới trời…

Cám ơn nhé!
Những tinh cầu xa ngái
Từ tỷ tỷ năm ánh sáng đến tìm tôi
Tôi cơm áo
Tôi được – thua
Tôi tủn mủn
Với buồn vui bé mọn tầm thường
Tôi vô cảm trước thiên hà vừa tắt
Tôi hờ hững trước lỗ đen vừa nuốt chửng những tinh cầu...

 Vũ trũ vô biên
Vũ trụ nói gì đâu!
Tôi hoang tưởng với những điều nhăng cuội
Trước dòng phô- tôn hàng tỷ tuổi
Tôi một đời chớp mắt- đã hư không! 

Tôi ngước nhìn trời !
Nhưng k
hông phải để viển vông
Mà để yêu người hơn. Và để
Nhận ra cội- nguồn- tôi. Và để
Kiêu hãnh nhận họ hàng với  những vì sao !                                
                                                               
Vũng tàu 4/10/07

More...

MỘT KHÚC VĂN XUÔI

By Lê Huy Mậu

        

        Tình cờ mà tôi và Hiếu và Đồng cùng lấy ngày khai giảng làm ngày khai sinh. Ba thằng bạn cùng quê cùng học cùng ngày sinh tháng đẻ vậy mà giờ đây quá nửa đời nhìn lại ba thằng giống như ba củ khoai tây lạc ba phương trời xa lắc.

        Hiếu học ở Nga. Về dạy tiếng Nga. Rồi lại sang Nga buôn bán kiếm tiền. Đồng lấy vợ. Bỏ vợ. Lại lấy vợ. Bây giờ bìu ríu vợ con. Không ra sướng không ra khổ giữa đất thủ đô.Tôi nhập ngũ. Xuất ngũ. Vào Hải quan. Lại ra khỏi Hải quan. Tập tễnh làm thơ- nhưng lại sống bởi một nghề không thơ gì cả.

       Nhiều khi tôi tự hỏi:

        Thằng buôn bán bên Nga có tiền tỷ là sướng? Hay thằng cung cúc lo tròn bổn phận với vợ con ở thủ đô là sướng? Hay người sướng là tôi- mặc kệ cái sự giàu nghèo bươn chải- hồn gửi gió mây lúc nào cũng say sưa cao luận khoát đàm! 

         Ngẫm xưa.

       Như Lâm Xung Dương Chí Lý Quỳ…vì mắc bệnh ngay thẳng chính trực nóng nảy mãn tính giữa đường gặp cảnh trái ngang không chịu được giận cây chém đá nhiều khi chỉ vì lỡ tay giết chết một tên vô lại có ô dù mà thành đắc tội với triều đình phải bỏ chốn thiện lương tìm tới Lương- Sơn- Bạc nhập hội lục lâm thảo khấu cùng thanh gươm vò rượu kết nghĩa đệ huynh…

        Ai biết nghìn sau Thuỷ Hử vẫn là khúc tráng ca về tiết nghĩa?

        Bụi thời gian phủ mờ bao triều đại nhiều phủ chúa cung vua phế tàn chẳng để lại dấu tích chi nhưng miệng thế mãi lưu thơm tấm lòng Triều Cái. 

         Ngẫm xưa.

         Khổng Tử Lão Tử đều biết rõ căn duyên của trời đất nỗi thống khổ của muôn dân nhưng Khổng Tử thì viết sách giáo lý cai trị. Lão Tử lại viết sách giáo lý vô vi.

          Lý Bạch Đỗ Phủ mỗi người để lại một đời thơ. Riêng Thôi Hiệu để lại có mỗi Hoàng Hạc Lâu mà đủ.

          Trước ta lớp lớp tầng tầng kẻ sĩ văn nhân. Nhờ họ mà ta ngưỡng được cái đẹp của khí phách và cảm được ít nhiều tinh khí của hạo nhiên…

           Không có thời gian hay nói  khác đi thời gian chỉ là những sướng vui đau khổ của kiếp người chảy thành dòng- mà có. Mỗi đời người là một dòng sông. Tuổi trẻ như dòng sông mang phì nhiêu đắp bồi những cánh đồng châu thổ. Một mai kia ta cũng như sông hoà vào biển lớn làm lại cuộc luân hồi… 

                                                                                  Đàlạt 5/2006 

  

More...

CẢM NHẬN VỀ KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

By Lê Huy Mậu

 

           TÌNH CỜ TÔI ĐỌC ĐƯỢC BÀI VIẾT NÀY TRÊN HÀ TĨNH ONLINE. KHÔNG THẤY ĐỀ TÊN TÁC GIẢ. TRONG KHI KHÔNG CÓ BÀI GÌ MỚI ĐỂ POST LÊN GÓP VUI CÙNG BẠN HỮU TÔI MẠN PHÉP TÁC GIẢ BÀI VIẾT NÀY ĐƯA LÊN TRANG WEBLOGS CỦA TÔI. TÔI COI ĐÂY LÀ MỘT SỰ KHÍCH LỆ ĐỘNG VIÊN ĐỐI VỚI NHỮNG NGƯỜI CẦM BÚT. XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN TÁC GIẢ BÀI VIẾT.

        Khúc hát sông quê

[media=100]http://www.slna-fc.com/music/khuchatsongque.wma[/media]

Chẳng biết tự bao giờ người Hà Tĩnh xa quê đã tự lắng đọng lòng mình trong những làn dân ca ví dặm "Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tĩnh nhớ núi Hồng Lĩnh nhớ dòng sông La..." dòng sông La in dấu trong câu hát ấy chính là nơi tôi sinh ra lớn lên và đã trải qua bao nhiêu kỉ niệm êm đềm. Quê tôi ở Đức Thọ người ta nhắc đến Đức Thọ thì nhắc đến bến Tam Soa cầu chợ Thượng tôi thì nhớ một câu thơ nho nhỏ thế này:
Đức Thọ gạo trắng nước trong
Ai về Đức Thọ thong dong con người...


Có lẽ đó là cái thong dong của một vùng quê yên ả ít bon chen. Hè vừa rồi đưa một chị người Bắc về thăm quê tự giới thiệu rằng Đức Thọ không có những khu nghỉ ngơi nổi tiếng như các thành phố lớn cái đẹp yên bình lắng đọng trong hồn quê trong những cái gì nho nhỏ trong con đê La Giang trải dài hàng cây số trong những phiên chợ chiều...Phải im lặng tĩnh lòng mà lắng nghe thì mới biết là quê mình đẹp lắm! Chiều chiều nếu bạn được cùng người mình yêu thả bộ trên chiếc cầu nối xã Thị Trấn và Trường Sơn bắc qua sông La cho gió sông luồn khe khẽ qua từng thớ thịt làn da thì tuyệt lắm 005.gif !
Và tôi nhớ con sông quê...


Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn
Từng hạt phù sa có tháng Ba rồi tháng Bảy
Từng vị heo may trên má em hồng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Sông còn nhớ chăng nơi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng

Ơi con sông quê con sông quê
Ơi con sông quê con sông quê
Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm

Cùng một bến sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn

Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng...



Nhớ hồi xưa được tham gia một buổi giảng thơ của Huy Cận ngỡ là mình sẽ thu được cái gì nhiều lắm nhưng rồi những điều ông nói hầu như mình đã được đọc hoặc được học trước đây chỉ có một câu của ông khiến mình ấn tượng và nhớ đến giờ :"Ai không nhớ quê hương người đó không lớn được!". Rồi hình như mỗi ngày mình nhìn thấy những con người đã lớn lên dù làm gì trong thẳm sâu tâm hồn người ta vẫn có một chỗ dành riêng cho quê hương một khoảng lặng bình yên nhất...

"Qua nửa đời phiêu dạt con lại về úp mặt vào sông quê...
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn..."


Trong những câu những chữ của "chớp bể mưa nguồn" "nửa đời phiêu dạt" ấy dường như đã thấy hết sóng gió của người lữ khách tha phương nửa cuộc đời với bao nhiêu toan tính lo âu bao nhiêu bụi bẩn để rồi chỉ một hành động "úp mặt vào sông quê...".Khi tôi thấy một hình ảnh so sánh "dạt dào như lòng mẹ" bất chợt nhớ đến một câu hát khác :

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào..."

Người ta ví lòng mẹ như nước sông và dòng sông như lòng mẹ hình như hai hình ảnh ấy đã đan nhập vào nhau bao la rộng lớn và là nơi che chở ấm êm biết nhường nào...Và dòng sông- lòng mẹ ấy đủ sức để gột sạch những khổ đau những vướng bận của chớp bể mưa nguồn đưa người ta trở về làm một đứa trẻ với người mẹ quê hương.... Để rồi sau tiếng gọi tha thiết về con sông quê người lữ khách kia đã hỏi sông về những kỉ niệm đẹp đẽ nhất:

"Sông còn nhớ chăng khi ta ngồi ngóng mẹ
Vời vợi tuổi thơ một xu bánh đa vừng..."


Tất cả những hình ảnh quá khứ đẹp đẽ về tuổi thơ đều thu lại trong hình ảnh "một xu bánh đa vừng" và chỉ một hình ảnh đồng quà của mẹ mỗi khi chợ về ấy thôi cũng đủ làm ta nhớ làm ta day dứt nhường nào!

Và nơi bến sông quê ấy bao nhiêu hình ảnh bình yên của cuộc sống đã diễn ra đầm ấm và thân thương :

"Con cá dưới sông cây trồng trên bãi
Luá gặt rồi còn để lại rơm thơm
Cùng một bên sông con trâu đầm sóng dưới
Bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn..."


Đối với người xa quê được trở về chốn cũ hình như mỗi hình ảnh của quê hương đều mang đậm hồn của riêng nó từ con cá cây trồng... và nhất là "lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm". Mình thích cái mùi thơm của rơm trong cánh đồng vừa qua vụ gặt ấy!Rồi còn cả sự hoà nhập tuyệt vời của người và vật trên cùng một bến sông quê "con trâu đầm sông dưới" "bầy trẻ thơ tắm mát phía thượng nguồn" nữa giao hoà bao giờ cũng tuyệt đẹp!

Có lẽ câu này hay nhất trong cả bài hát:

"Một dòng xanh trong chảy mãi tới vô cùng..."

Dòng sông quê là dòng xanh trong êm đềm nhất và trong trẻo nhất; dòng sông ấy "chảy mãi tới vô cùng..." nâng đỡ con người và lưu giữ những gì tuyệt đẹp nhất về một cuộc đời...

More...

THƯ NGỎ GỬI BẠN BÈ WEBLOGS!

By Lê Huy Mậu

 

              Hôm nay ngày 17/9/2oo7 ngày đầu tiên sau một tháng bị tai nạn tôi đi làm trở lại. Tuy sức khoẻ chưa thật bình thường nhưng đã có thể bắt tay vào công việc được rồi. Tôi viết mấy dòng này để bày tỏ lòng biết  ơn sâu sắc tới những người đã hết lòng giúp đỡ tôi trong cơn hoạn nạn có người cho đến hôm nay tôi cũng chưa biết mặt nhưng chính họ đã chở tôi vào bệnh viện chính họ đã báo cho gia đình bạn bè tôi kịp thời. Tôi cũng tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới các y bác sĩ và những người phục vụ bệnh viện Vũng Tàu bệnh viện Bà Rịa đã tận tình săn sóc chữa trị cho tôi trong thời gian nằm viện. Tôi hết sức cảm động trước sự quan tâm thăm hỏi giúp đỡ của cơ quan đoàn thể mà tôi đang công tác sinh hoạt cũng như của bạn bè đồng hương đồng nghiệp và bạn bè văn nghệ gần xa. Qua nhà thơ Tùng Bách và nhà thơ Nguyễn Đức Đát tôi nhận được nhiều lời thăm hỏi động viên ân tình của bạn bè trên weblogs… tình cảm quý báu đó là nguồn động viên an ủi là động lực giúp tôi vượt qua khó khăn để tiếp tục cuộc sống nhiều ân nghĩa mà mình đã trót vay trót mang nợ sống.

 

     Trong những ngày nghỉ bệnh tôi đã có dịp suy nghĩ đến  nhiều vấn đề mà bình thường mình ít quan tâm tôi cũng đã lắng nghe từ chính trong im lặng một sự náo nhiệt không có mình. Tôi nghĩ rằng nằm bên lề cuộc sống ồn ã ấy vẫn còn phúc hơn nhiều là mình không ý thức về sự hiện diện của nó. Tôi ý thức sâu sắc về sự bất lực và bé nhỏ của mình hay của từng cá nhân nói chung trước sự vĩ đại của cuộc sống. Tôi chia sẻ một cách sâu sắc với mọi sự rủi ro của cuộc đời này.

 

      Nhiều những điều chưa được hài lòng như mong muốn nhưng tôi muốn bám víu vào những gì tốt đẹp có sẵn trong mỗi tâm hồn người với tinh thần đó tôi lại tiếp tục tham gia vào cuộc chơi tinh thần trên weblogs cùng các bạn. Chúc hạnh phúc cho tất cả mọi người./.

      

More...

NGUYỄN TRỌNG TẠO- NGƯỜI TỰ SẮM VAI MÌNH

By Lê Huy Mậu

Đồi MonmacNguyễn Trọng Tạo thuộc lớp nhà thơ tiêu biểu thời kỳ chống Mỹ. Nếu phải phát biểu ngắn gọn về thơ của lớp nhà thơ này thì: Thơ Hữu Thỉnh là thơ lấp lánh. Thơ Phạm Tiến Duật là thơ thông minh. Thơ Nguyễn Đức Mậu là thơ đậm đà. Thơ Nguyễn Duy là thơ thuần Việt. Thơ Bằng Việt là thơ trí tuệ. Thơ Vũ Quần Phương là thơ sang trọng. Thơ Nguyễn Trọng Tạo là thơ tài hoa. Thơ tài hoa là thứ thơ khiến người ta có cảm tưởng như đó không phải là kết quả logic của tư duy mà là sự thăng hoa của ngôn từ.

            Đã và sẽ còn có nhiều công trình nghiên cứu nghiêm túc về họ. Tôi chỉ “Kính nhi viễn chi” cứ bạo miệng nhận xét vắn tắt thế. Đúng hay là sai ý kiến của tôi cũng không mấy quan trọng. 

More...

ĐI NÚI

By Lê Huy Mậu

  

Ngày sập cửa
Vạt nắng nằm thoi thóp sườn non
cửa bể- chiều hôm
sóng mỏi...

em đi
chiều
ngực vẫy
trái em
trái núi
phập phồng...

bông sứ rụng
tiếng chuông chùa thỉnh
chân trời
ráng pha...

bảy nhịp
dốc thiền hành
lòng rỗng
tôi nối ngày vào đêm...

               2/8/07



 


 

More...

HAI CÂU CHUYỆN VỀ CHÓ

By Lê Huy Mậu

( TRONG MẤY NGÀY ĐƯA CON ĐI ỨNG THI TẠI TP HCM NHÀ VĂN HOÀNG ĐÌNH QUANG CÓ TẶNG TÔI CUỐN TIỂU THUYẾT PHẢN  TRĂC CỦA ANH ĐỂ ĐỌC GIẾT THỜI GIAN. CUỐN TIỂU THUYẾT KHÁ HAY. HẤP DẪN. TÔI NHỚ MÃI HAI CÂU CHUYỆN NHỎ VỀ CHÓ. XIN TẠM PHỎNG THÀNH THƠ NHƯ SAU. MONG NHÀ VĂN HDQ THÔNG CẢM NÊU NHƯ NÓ KHÔNG ĐÚNG LẮM VỚI NGUYÊN TÁC!) 

CHUYỆN VỀ CHÓ THỨ NHẤT

Có chàng bán bánh quẩy

Tội nghiệp con chó hoang

Thường cho nó mẩu bánh

Lâu dần thành  quen thân 

 

Chó theo anh về nhà
Nhận anh làm ông chủ
Anh đi nó nằm chờ
Anh về nó mừng rỡ

 Bỗng đâu bà chủ cũ
Tìm tới chuộc nó về
-Chó theo ai tuỳ nó
Chẳng cần chuộc chiếc chi! 

Bà là chủ tiệm cơm
Chó theo về sẽ sướng
Anh bán quẩy tuy nghèo
Nhưng chó quen quyến luyến. 


Chủ mới và chủ cũ
Biết chó sẽ  theo ai?
Nhà văn dừng ở đó
Kể tiếp chuyện thứ hai: 

CHUYỆN VỀ CHÓ THỨ HAI

Chuyện chính người kể chuyện
Đi mua chó Bẹc-giê
Ưng rồi nhưng ngần ngại
Biết nó chịu theo về?

Người chủ chó bảo chó-
Đây chủ mới của mày!
Lại dặn rằng từ nay
Phải nghe lời chủ mới!

Chó ngoan ngoãn đứng dậy
Theo chủ mới đi ngay!
Đúng là cái giống chó
Đổi chủ dễ dàng thay!

*

Hai câu chuyện về chó
Hẳn có ngụ ý gì?
Tác giả không kết luận
Để tùy người nghĩ suy...

(Xin xem nguyên tác trong Phản trắc-tt HDQ-NXB Văn học-2006)

More...